Chủ Nhật, ngày 03 tháng 2 năm 2013

Bùi Trác Trường


Nhà Giáo - Nhà Thơ - Bùi Trác Trường

 

Ngày tháng năm sinh: 25/01/1937.
Quê quán: Hưng Long, Ninh Giang, Hải Dương.
Trú quán:   64, Nguyễn Trãi 2, phường Sao Đỏ,
                         thị xã Chí Linh.
Giáo viên: THPT đã nghỉ hưu. 
SĐiện Thoại : 03203.589.259

Bà lo tết

Gà to nhỏ ngót trăm con
Tết đã gần tới bà con lo chi
Khoai tây ba luống xanh rì
Món hầm cổ cánh bà thì lo xa
Cô ve một luống sai hoa
Đỗ cộng lòng gà món nhắm rất ưa
Bà còn trồng mấy luống dưa
Ớt hành xà lách lưa thưa kín vườn
Chuối xanh bà giữ vài buồng
Tết về nhà sẵn có vườn rau tươi
Thịt thà dẫu có kém người
Nhưng mà rau sạch rau tươi nhất bà.
















Thơ Bùi Trác Trường đăng trên tập DẠO KHÚC DUYÊN của tác giả Như Lụa

Ngày 23-11-2014, Như Lụa, nguyên học sinh trường cấp 3 Chí Linh khóa (1978 - 1981), hiện là thành viên câu lạc bộ thơ Người cao tuổi phường Sao Đỏ thị xã Chí Linh ra mắt tập thơ: DẠO KHÚC DUYÊN do Nhà xuất bản Văn hóa dân tộc ấn hành. Tác giả mời các thi hữu tới dự rất đông đúc, vui vẻ. Thầy Bùi Trác Trường của xóm trian nhà mình cũng là khách mời danh dự. Thầy còn được tác giả chọn in vào trong tập thơ của mình hai bài thơ là: NGHĨ VỀ THƠ NHƯ LỤA và MỪNG ĐẾN GIAO LƯU. Hôm nay trang triancuocdoi, xin giới thiệu một một số hình ảnh trong buổi gặp mặt đó và hai bài thơ của Trác Trường .








    

 Bài 1: Nghĩ về thơ Như Lụa

Tưởng Như Lụa mới tập làm thơ

Nên Trác Trường tôi thật bất ngờ
Tình được Trời ban như biển biếc
Tứ nhờ Phật độ tựa sông mơ
Luật vần nghiêm túc không buông thả
Đầu óc tập trung chẳng vẩn vơ
Tốc độ nhanh đều hồn rộng mở
Thi nhân năng họa vẫn mong chờ
            
                                            Bùi Trác Trường

   Bài 2: MỪNG ĐẾN GIAO LƯU
( Họa nguyên vận bài : THỎA NỖI MONG của Như Lụa )

Một phen đấu trí vẫn hằng mong
Nay được bạn mời thật thỏa lòng
Bóp óc thu gom còn mấy tứ
Vò đầu chọn lọc được mươi dòng
Biết rằng thi hữu giao lưu rộng
Chắc chắn bạn bè hội tụ đông
Tới dự mang theo máy ảnh nhỏ
Ta ghi lưu lại sắc hương nồng
                                                              
                                              Bùi Trác Trường


Ta chẳng nghèo



Bây giờ có lắm người giàu

Nhưng ta cũng chẳng nghèo đâu kia mà

Thiếu thì hai bữa sẻ ba

Không gây phiền hà bất cứ đến ai

Trải qua những tháng năm dài

Mong sao lớp trẻ có tài đức cao

Rộn ràng lòng thấy vui sao

Lời khen ngọt ngào lớp giáo viên xưa

Giàu thì cũng lắm người ưa

Nhưng nhiều người mến cũng chưa phải nghèo



Bùi Trác Trường





Tâm sự cùng bà đầu xuân

Ông sướng



Bước tới tuổi vàng còn kém ba

Nhưng tôi cảm thấy vẫn chưa già

Lăng nhăng ba thứ còn đeo đẳng  (*)

Sở thích bốn môn vẫn đáo qua      (**)

Gà luộc nửa cân không bỏ sỏ

Gà quay năm lạng chẳng chừa da

Chỉ mong bà cũng luôn luôn khỏe

Chung hưởng thú vui mãi tuổi già



(*) trà, rượu, đàn bà

(**) cờ tướng, thơ, chèo, tiểu phẩm





Bà họa



Gần tới tuổi vàng thiếu có ba

Khuyên ông gìn giữ cái thân già

Thuốc lào hại phổi nên thôi quách

Rượu gạo đau đầu chớ nhấp qua

Đi bộ đều đều cho dẻo gối

Làm vườn chăm chỉ hẳn săn da

Dưỡng sinh mau luyện tôi dần khỏe

Để mãi bên ông thú cảnh già.




 Dặn Ông 

Hai mươi tháng một đến rồi 
Bà lại cẩn thận dặn tôi đôi điều
Liên hoan chớ ăn uống nhiều 
Kẻo gút phát triển là điều không hay
Rượu bia xin chớ uống say
Kẻo không rồi lại lăn quay ra đường

Mơ Tập Dương Sinh


Đêm qua rõ thật bực mình
Bà đạp thình thịnh vào mạng sườn tôi
Chết chưa bà hại tôi rồi
Bà rằng xin lỗi để tôi xoa nào
Tính mau quên thật hại sao
Quên động tác nào tôi luyện trong mơ
Nghĩ thầm mơ thật hay vờ
Dưỡng sinh bà luyện bây giờ khỏe ra
Chắc đây là mẹo của bà
Từ mai mình phải riêng ra một giường.

                                       Bùi Trác Trường

Chẳng Ai Thua Ai


Sắp đạt tuổi vàng còn kém ai
Mình xem phong độ chẳng ngoa sai
Sơ vin đóng bộ còn ngon mắt
Trợ thính đeo vào vẫn thính tai
một vợ năm con không lỡ dấu
Bồ nhí con thêm chẳng có khai
In thơ dấu tặng người tình cũ
Thầm nghĩ thấy mình chẳng kém ai.
                                        

Cháu Triển của ông


Cháu Triển tròn năm tuổi
Mẹ cháu đi làm xa
Cháu quanh quẩn ở nhà
Giúp Bà khi đau yếu
Cháu như con chim khiếu
Đọc thơ cho bà nghe
Bà xoa đầu vuốt ve
Khen cháu Triển có hiếu
Hôm xưa bà còn yếu
Hôm nay bà khỏe rồi
Bà rằng cháu ngoan ơi

Thưởng ! hộp màu tập vẽ

Vịnh Quả Khế

Lửng lơ ngậm nước có mùi mè
Nhìn trước nhìn sau rõ múi khe
Bọn trẻ choai choai thèm nếm náp
Cánh già khụ khị ngán phè phè
Người phàm tóm được là băm bổ
Kẻ nhát cầm tay vẫn rụt rè
Khách sạn đông tây đều chẳng thiếu
Chó dê thiếu vị khách dần re



 Trêu Bà

Chung kết hoa hậu nước ta
Hai mốt cô gái quả lầ rất duyên
Đến từ khắp cả ba miền
Áo quần tự chọn như tiên giáng trần
Áo tắm để lộ phần thân
Nước da trắng ngần cân đối rất "ngon"
Tuần Châu chắc mãi vẫn còn
In sâu cho một tấm son cho đời
Say! nhưng buồn thế bà ơi
Tuổi xuân một thời dành đánh Mỹ tây
Mong mà có dịp nào đây
Mở thi lão hậu nước mây rộn ràng
Gần xa chẳng ngại trở ngang
Tôi sẽ sẵn sàng đưa đón bà đi
Xem bà ứng xử cực kỳ
Mấy lần cãi lộn tôi thì đều thua.





Tự hào của nữ cầu thủ bóng đá
 Việt Nam
Phái nam cậy đá khỏe hay
Nhưng bị sút phạt hai tay bưng rồi
Chị em phái đẹp chúng tôi
Sút phạt nguy rồi nhưng cũng chẳng e
Gióng hàng khép chặt các khe
Ngã ngồi cũng vẫn nở xòe bờ môi

 



Cùng bà tâm sự đầu xuân ất dậu

Đầu xuân ông gặng hỏi bà
Tôi suýt bảy chục, hẳn là cạn xuân
Bà rằng tuổi tác đâu cần
Ông say thơ phú tuổi xuân còn dài
Ông  rằng  bà phán rất tài
Vui cùng thơ phú lộc dài thăng hoa
Tiếp theo ý kiến của bà
Đầu xuân nhập hội cùng ra tranh tài
Sẵn đây một đoạn thơ hài
Ông nghe phê phàn đúng sai chỗ nào
Trong mơ nước biển dâng cao
Sóng thần xô đẩy ầm ào rất to
Gọi ông, ông vẫn ngáy to
Vần cũng chẳng dậy, nỗi lo bàng hoàng
Bỗng nhiên nhà cửa tan hoang
Giật mình ông mới ôm choàng lấy tôi
Giấc mơ khi đã tàn rồi
Thấy ông vẫn cứ ghì tôi trong lòng
Nghe bà đọc đoạn thơ xong
Ông thấy hài lòng khen có ý hay
Rằng : "băn khoăn một điều này"
Tôi bà đã mấy năm nay riêng giường
Bà rằng : "điều ấy bình thường"
Nhà thơ đôi lúc phải cường điệu ra
Nếu một công hai bằng ba
Đâu còn thơ nữa chỉ là toán thôi
Ông rằng : "tôi chịu bà rồi"
Hội thơ bà nhập để tôi đi cùng

Nhớ chiều quê mẹ

Vườn ta na ôi chín rất nhiều
Chào mào chiền chiện đến thêm yêu
Bắt sâu ăn quả cao giọng hót
Thức dạy trong ta những buổi chiều
Quê mẹ ta xưa những buổi chiều
Bên lũy tre làng đậm nét yêu
Ríu rít bên nhau đẹp cảnh chiều
Ta mới về đây cũng buồn nhiều
Cứ ăn thoải mái và hót khỏe

Trả lại cho ta những cảnh chiều

Xóm tôi tổ chức tết trung thu cho các cháu

Cũng chưa thành lập liên gia
Vì các cháu mà gắn bó cùng nhau
Cũng chẳng bầu bán gì đâu
Kế hoạch bước đầu bác Đức đề ra
Chỉ trong hai buổi thôi mà
Sân khấu đã được phô ra đủ đầy
Phông màn ảnh bác trưng bày
Âm ly, đầu, míc máy quay trống cờ
Niềm vui rõ thật bất ngờ
Các cháu múa hát đợi chờ Hằng Nga
Hậu cần phái đẹp xóm ta
Trình độ làm cỗ xem ra rất nghề
Trẻ già ăn uống thỏa thuê
Cùng nhau ca hát hướng về Trung Thu
Đêm nay không vướng mây mù
Điện về hòa với trăng thu thoả lòng
Giọng ca các cháu sáng trong
Xen vào giọng hát các ông các bà
Một lời đề xuất đưa ra
Ông Hanh lên tiếng liên gia tuyệt vời
Chúng ta thành lập mau thôi

Năm sau hẳn rồi các cháu vui hơn



Vài nét về cuộc đời của mẹ tôi

Theo dõi cuốn chuyện của kim thư trước đây trên google đã sống lại trong tôi một thời đánh phá dã man  của giặc gây ra bao nhiêu cảnh đau thương tan tóc cho nhân dân ta, cũng qua cuốn chuyện đó, tôi thấy sống lại thời kỳ bao cấp vô cùng thiếu thốn đau buồn, của một dân tộc, bị cấm vận trong khi đang bị chiến tranh ác liệt, nay xong thu kể lại cuộc dời của bà mẹ mình, đặc biệt có cuộc đời cơ cực trong cải cách ruộng đất, cũng làm thức lại trong tôi cảnh cuộc sống cơ cực của gia đình mình ở giai đoạn này.

Phần I
 Chuyện về mẹ của xong thu,
đọc rồi cứ thấy chuyện như của mình,
mẹ tôi xinh gái thông minh,
ông chồng mất sớm một mình nuôi con,
 năm ấy ba mươi tuổi tròn
bao người tìm đến nỉ non hẹn hò
mẹ tôi đều có lý do
 2 con còn dại sang đò được sao
Bố tôi dáng dấp to cao
Tính kéo cả cào chung sống cho vui
Hiểu dõ hoàn cảnh bố tôi
Cưới vợ lâu rồi vẫn chửa có con
Mình sức xinh đẻ vẫn còn
Ông đỡ đần giúp dạy con cho mình
Cưới xong ổn định gia đình
Lại cùng khung cửi giúp mình dệt thuê
Nghề dệt vải phát tài ghê
Bà sắm khung cửi rồi thuê người làm
Vốn liếng bố tôi chuyển sang
Dệt dao người làm vải tấm bà buôn
Vài năm bà tậu ruộng luôn
Cho vay lấy lãi thêm nguồn sinh nhai
Anh chồng cũ không con trai
Xin về nuôi đỡ đã vài năm nay
Con riêng có người nuôi thay
Con chung lần này tất cả là ba
Tuy rằng riêng rẽ hai nhà
Tài sản năm mẫu cùng là lo chung
Thế rồi kháng chiến nổ bùng
Giặc vào cướp của truy lùng giết dân
Nhà tôi bị đốt bảy lần
Giặc vơ vét hết vô ngần gian lan
Năm tư pháp đã đầu hàng
Hòa bình lập lại dân làng vui thay
Nhà tôi giữ được trâu cày
Cả nhà chung sức ngày ngày làm ra
Thóc dư vài tấn đầy nhà
Cho vay cho giận kệ ra cũng nhiều
Bà con làng xóm mến yêu
Nhưng đùng một chốc bao điều sảy ra
Khoái tô thóc cạn trong nhà
Vài ba tấn thóc gần là số không
Thành phần được xếp phú lông
Sau rồi địa chủ sạch không cả nhà
Hai cuộc đấu tố xảy ra
Cảnh tượng chẳng khác của nhà mẹ thu
Cuộc sống chẳng khác bị tù
Ba gian nhà bếp tiếp thu bẩy người
Cũng may đảng đã sửa rồi
Mẹ tôi chở lại cuộc đời tự do
Nhiều người quà bánh đến cho
Còn nêu gốc gác lý do tố bà
Bà rằng chuyện cũ cho qua
Sai đã được sửa thế là tôi vui


Giấc mơ sau hạn

Biết mình có hạn bảy ba
Giáp xuân tưởng hạn, đã qua cho đời
Lòng thòng đèo vợ đi chơi
Ổ gà xe đổ, quả trời hại sao
Mơ lên trời gặp nam tào
Cớ sao trời nỡ lòng nào hại tôi
Rằng việc người ta rõ rồi
Đường quanh hồ mật đắp bồi chưa xong
Nhà người đèo vợ lòng thòng
Lượn quanh đường vòng không chịu giảm ga
Thế là bị đổ hon đa
May thay cho bà chẳng bị gẫy chân
Đỡ xe người bị bong gân
Mũ vỡ đầu trần chỉ bị xước da
Nể người yêu thích thơ ca
Trời không trợ giúp, ra ma hẳn rồi
Mũ rởm, nhớ vứt ngay thôi
Mua ngay mũ xịn, kẻo rồi đi tong
Từ nay người chớ long thòng
Tuổi cao đèo vợ, chớ mong an mà
Vội vàng tôi vút về nhà
Tâm sự cùng bà, bà chẳng nghe cho
Cấm đèo vợ khéo bày trò
Còn ca người khác trời cho ông đèo

Nịnh Đầm

Ông tặng tôi ngọn “ gió lành”
Như luồng gió mát thổi xanh tuổi già
Thơ ông hay viết về bà
Tâm đầu ý hợp như là tri âm
Với ông bà có duyên thầm
Với bà ông khéo nịnh đầm “ bằng thơ”
Trách mình sao quá ngu ngơ
Suốt đời chẳng có bài thơ “nịnh đầm”

Nguyễn sỹ quý

Dòng nước ngọt
( Lược cảm : Gió Lành của tác giả bùi trác trường kính mến)

Bất ngờ nhận ngọn gió lành
Ơn lòng anh đã để dành cho tôi
Lời thơ có ánh mắt cười
Có quê hương với khoảng trời bình yên
Có con ngoan với vợ hiền
Có cần lao với gạo tiền tháng năm
Có hương rau cải rau răm
Một dòng nước ngọt mạch ngầm thế gian
Cần chi thước ngọc khuôn vàng
Cần chi réo rắt tơ đàn theo ai
Ngắm hoàng hôn đón ban mai
Khát khao thức chọn đêm dài chứa chan
Chúc anh cảm xúc dâng tràn
Đêm đêm anh lại chơi đàn đêm đêm



Bước đi đúng hướng

Quá nghèo nên phải bám sườn đồi
Mong cảnh sống ngày một đẹp tươi
Dư đất vỡ hoang ham cuốc xới
Thiếu ăn kiếm sống gắng chèo bơi
Mặc người nghiêng ngó cùng đàm tiếu
Kệ kẻ mỉa mai với diễu cười
Giờ đất sinh sôi ra của cải
Lời khen đã khá nỗi buồn vơi

Đường tình duyên của tôi

Cuộc tình mới chớm chẳng hề lâu
Cắt cỏ vượt sống mới bước đầu
Sóng vỗ chạm vô tim đập dữ
Hồn bay phiêu bạt dạ in sâu
Đâu còn tính toán duyên cùng số
Cũng chẳng so đo khó với giàu
Chung sống vui buồn cùng đón nhận
Bảy mươi xuân lẻ vẫn thương nhau


Thương bà

Bệnh viện hải dương nửa tháng trời
Nhức đau tất cả khắp nơi nơi
Thân mình xét thấy đầy buồn bực
Bà xã xem ra cũng rã rời
Leo gác thuốc men chừng mỏi gối
Xuống hàng cơm nước cũng mòn hơi
Bà nuôi ông hẳn hơn con cháu

Thấm thía trong tôi nghĩa ở đời



Vui sống sườn đồi đỡ bớt lo âu



Vạt vừng ngay trước cửa nhà

Tốt tươi nay đã nở hoa rộ rồi

Bướm ong dồn tới khắp nơi

Đua tìm phấn mật, rộn vui trong lòng

Lạc xuân thu đã bỏ cong

Đỗ ngô xanh tốt vườn trong mượt mà

Quanh vườn chuối đã bung hoa

Na đang mở mắt căng ra mịn màng

Ven đồi, Keo rộ hoa vàng

Bạch đàn trắng cũng muộn màng đơm hoa

Hoa rừng cùng với hoa nhà

Của trời ban tặng mật ta thu về

Mật ong hòa với rượu quê

Hoa chuối nộm lạc cũng mê ra trò

Cuộc đời đã bớt âu lo

Mong sao sức khỏe giàu cho ta mừng








Gửi anh một tứ thơ hài


Biết anh còn có tập hai

Tặng anh một tứ cũng hài lắm đây

Nhớ ngày kháng chiến đánh tay

Trận càn trái quyết máy bay à à

Trong hầm chỉ có hai ta

Bà già bay lượn lúc xa lúc gần

Loanh quanh luẩn quẩn mấy lần

Chừng khoảng mươi phút rồi dần bỏ qua

Mấy lần định lánh anh xa

Nhưng anh vẫn cứ xô ra kéo vào

Bỗng đâu thống pháo bổ nhào

Một băng đui xết ào ào đất rơi

Tay em bị giữ chẳng rời

Thì thào anh bảo quả trời thương ta

Hơn nửa thế kỷ trôi qua

Cầm tay giây phút thế mà khó quên




Xem một số hình ảnh của gia đình văn chính minh hương cưới vợ cho con trai



Thương cưới vợ cho con trai

Nàng mang hai mốt áo dài phô ra

Hai mốt đều có in hoa

Êm êm như thể hoa cà hoa mơ

Cái tên mái ghẹ bóng mờ

Nay mang tên mái hoa mơ tuyệt rồi

Xa xôi xin gửi đôi lời

Chúc mau lên chức cho đôi bạn già



                                         Ngày mùng 3/8/2014


Nhớ hồi móc cua


Bạn tôi tặng ông tứ hải
Gặp tôi mụ đã khoe khai ra rồi
Lần trong trí óc của tôi
Tặng ông một tứ “ nhớ hồi móc cua
Hôm ấy ngoài cánh đồng chùa
Bắt nhanh ông đã chấm tua giỏ rồi
Nhưng ông cũng chẳng chịu ngồi
Ông đi bắt giúp hộ tôi thật kỳ!
Biết ý tôi định lỉnh đi
Kẻo rồi tiếng bấc tiếng chì gió trăng
Nhưng ông chẳng nói chẳng rằng
Níu ngay miệng giỏ, bỏ phăng cua vào
Nhưng ôi hoảng hốt làm sao
Dây giỏ bị đứt giỏ cào quần theo
May mà trong phút hiểm nghèo
Tôi đã ngồi phệt, rồi đeo giỏ vào
Còn ông mặt đỏ như cào
Ấp úng ông bảo thôi nào về thôi
Sáu mươi năm đã qua rồi

Hình ảnh người tặng cua tôi chẳng mờ



Thăm lại bạn nữ cựu chiến binh

                                           Tác giả : Bùi Trác Trường



Răng xem đã rụng vài rồi

Tóc sương chiếm đoạt khoảng phần hai mái đầu

Mắt nằm trong hố hơi sâu

Nước da khắc đỗi dạn dầu gió sương

Nghe bà kể chuyện đời thường

Giúp con trông cháu, ruộng nương cửa nhà

Nụ Cười vẫn nở như hoa

Thẳm trong ánh mắt vẫn là trẻ chung

Tuổi thơ bà nhớ lạ lùng

Nào hôm cùng xuống ven thùng mò cua

Nào đêm cắm trại cửa chùa

Nào chiều phát động thi đua toàn trường

Thì thầm một nỗi vấn vương

Hôm bước lên đường chẳng kịp chia tay

Chuyện bà nghe mãi vẫn say

Thật thà chất phát như ngày đang xuân

Trong tôi dĩ vãng thức dần

Sống bao kỷ niệm tuổi xuân bên bà

Rộn ràng thầm nghĩ xa xa

Ở người lính già vẫn đậm tình quê.

Ông Bùi Trác Trường Phát biểu tại đại hội và Quà lưu niệm cùng trao thưởng cho những thành viên có thành tích trong ban chấp hành khóa 2010 - 2014




Biểu diễn văn nghệ tại đại hội

 Trác Trường Họa thơ của Như Lụa

Một phen đấu trí vẫn hằng mong
Nay đã được mời thỏa tấm lòng
Bóp óc, vét vơ còn nhúm tứ
Vò đầu bòn nhặt được vài dòng
Biết rằng thi hữu giao lưu rộng
Đoan chắc bạn bè hội tụ đông
Tới dự mang theo máy ảnh nhỏ
Để thu hình ảnh đẹp thơm nồng

Thỏa nỗi mong

Bạn đã về thăm thỏa nỗi mong
Bấy lâu ấp ủ kín trong lòng
Thuyền thơ lái thả chiều xuôi bến
Đò cảnh chèo buông sớm thuận dòng
Ly chú chén anh bừng ngõ hạ
Tiếng em câu chị sáng thềm đông
Với tay cố níu thời gian lại

Để nghĩa chi lam mãi mặn nồng
tác giả : Như lụa

Dỗ cha

Mùng 8 tháng 6 dỗ cha
Nhà nuôi được gà cứ mổ luôn thôi
Dò chả đủ món, cùng xôi
Con gái sắm rồi mẹ chẳng chợ xa
Hoa quả kẹo bánh làm quà
Các cháu bầu bạn gần xa sắm về
Hương thơm ngát tỏa tình quê

Đông con cháu về già bớt cô đơn





Xem world Cup trận tứ kết Bỉ - Achentina

Bỉ gặp ac hen ti na
Ông đoán rằng bà sẽ cược cùng ông
Thế nhưng kết quả lại không
Vì thua trận trước vốn ông cạn rồi
Mình thắng ông cũng quỵt thôi
Tuần nữa chung kết liệu rồi sẽ hay
Thế nhưng ông tính thế này
 Bỉ thua cầm chắc cược ngay sợ gì
Bà rằng tôi cũng cạn chi
Mười bốn chung kết ta thì hay chơi
Ông rằng thật hợp ý tôi
Lương đã lĩnh rồi, thua cuộc vẫn 



Họa Thơ (Dương Thị Tình)



 Xin bà chớ vướng vào tôi



Mới xuất hiện vừa về tới nhà

Chanh, đường nước đá bà nhanh pha

Uống đi ! Muốn mát vào buồng tắm

Ăn nhé cần tươi tới quán hòa

Xin mặc thân tôi tùy phở cháo

Dính vào phái đẹp kẻo hương hoa

Tôi cần tĩnh dưỡng cho mau khỏe

Để sớm viết chèo bà thỏa ca





Bài xướng



Bạn thơ mấy bác tới thăm nhà

Trà ủ hương sen vội lấy ra

Trái chín một khay cùng hưởng lộc

Rượu thơm đôi chén cũng vui hòa

Lời hay tuôn chảy như màu nắng

Ý đẹp phô bày đượm sắc hoa

Kẻ ở người về lòng bịn vịn

Ngoài vườn nhảy nhót tiếng chim ca





Bài xướng ( Nhớ)



Đằng đẵng đêm ngày luống nhớ ai

Đường xa thăm thẳm bóng lăn dài

Người đi khuất núi gầy thân trúc

Em ở lại nhà rạc dáng mai

Hẹn biển còn đâu lời vị ngọt

Thề non nỡ để dạ u hoài

Thời gian chầm chậm pha màu tóc

Một gói ân tình trĩu nặng vai











Họa thơ nguyễn thị vin ( Nhớ)



Nhớ về cách diều



Vẳng tiếng sáo diều tưởng nhớ ai

Chàng đi biền biệt mấy năm dài

Hồn thiêng phảng phất trong đêm vắng

Nghĩa lặng vấn vương tận sớm mai

Đẹp cánh diều bay trong gió lộng

Xót âm thanh vọng giữa u hoài

Cuồng phong giận giữ gây oan nghiệt

Thân phận hẩm hưu xé nát vai





Luận bàn kế hoạch đến Brasin kiếm tiền

World cup thế giới diễn ra
Nhiều người có dịp tham gia kiếm tiền
Vẽ mặt cho cổ động viên
Nhẹ nhàng kiếm tiền thư giãn đôi tay
Đang chờ có được dịp may
Tôi sang châu mỹ ra tay kiếm tiền
Chắc ngoài các cổ động viên
Vợ con cầu thủ khắp miền đi theo
Kiếm tiền đâu chỉ vì nghèo
Chỉ mong khán giả mang theo khúc hài
Nghe qua bà xã thở dài
Còn mong chi nữa thật khai đi nào
Vẽ mặt tay bút lựa sao
Dùng tay xoa xuýt kẻo vào nhà giam
-         Lo chi tôi liệu tôi làm
Muốn tôi xoa xuýt tiền càng thêm ra
Khi về tôi sẽ tặng mà
Cứ tính theo giá đô la bạc ngàn
-         Giờ ông đã chạm tuổi vàng
Ông đi tôi cũng chẳng gàn làm chi
May ông gặp vợ mecsi
Người tình bất kỳ của Ronando
Vẽ với thỏa chí quý cô
Có khi đạt mấy ngàn đô mang về
Khen bà mưu mẹo hay ghê
Họ mời cháo phở cũng về với cơm






19/6/2004

Con báo tin mẹ bà ngoại sang thăm bà nội

Mợ thơm đèo bà ngoại sang
Thăm bà nội ốm còn mang nhiều quà
Hôm nay có cả 2 bà
Tâm tình trò chuyện cả nhà vui thay
Vừa sang bà vội về ngay
Bà bảo thế này “ ông đã khỏe đâu”
Qua chợ con cá mớ rau
Bồi dưỡng chăm sóc ông mau bệnh lành
Bố con cũng đã chịu đành
Để bà về vội hộ hành giúp ông

Con yêu của mẹ Bùi Trác Chiển



Nghỉ hè giúp mẹ

Tuổi cao cơ thể gầy mòn
Nay mẹ nhập viện khiến con gai buồn
Vải thiều chín rộ trên vườn
Lạc xuân thiếu nước vẫn còn đang hoa…
Nghỉ hè Long chẳng chơi xa
Cùng mẹ giúp bà công việc thu vơ
Trở về năm tháng xa xưa
Bố mẹ vất vả nắng mưa tảo tần
Tuổi vàng bố mẹ tới gần
Giữ gìn sức khỏa rất cần mẹ ơi
Con Xin hữa sẽ giữ lời
Chăm lo giúp mẹ để rồi mẹ vui

        Con gái Bùi Thị Nin ( Giáo Viên tiểu học thị xã Chí Linh)
         Cháu Long con trai Của Bùi Thị Nin






Bà mơ sau World Cup 1990



( Achentina đoạt cúp nhờ có siêu sao Maradola )



Đã qua 24 năm tròn,

xem trận chung kết nay còn vẫn mê



Chiến thuật kỹ thuật tuyệt ghê

Tiếng còi dứt cuộc bà về ngủ say

Sáng ra bà vội kể ngay

Giấc mơ lần này em quá vui thôi

Chắc là lại bẩm thay rồi

Mơ thấy thắng bé nó ngồi cảnh em

Thế rồi nó vạch áo xem

Chắc là nó đói nó thèm sữa đây

Em liền ôm lấy nó ngay

Đầu tóc mặt mày sáng sủa xinh trai

Chắc sau này hẳn có tài

Em ôm chặt nó nó nhoài định đi

Đôi chân đạp dỏe cực kỳ

Giống chân cầu thủ méc si tuyệt vời

Bà kể câu chuyện dứt lời

-         Bóng đá tuyệt với bà chắc đã ham,

-          Nhưng 39 rồi chớ tham,

-         Để thêm đứa nữa ai làm mà nuôi,

-          Đành cho con cháu bà thôi

-         Tôi không còn sức nghe tôi nhé bà







Xem world cúp 1994



Achentina về á quân, Maradola khóc



World cup 94 thật bất ngờ

Khán giả truyền hình đến ngẩn ngơ

Achentina vừa phơi áo

Đương kim vô địch cũng cuốn cờ

Đất nước hoa hồng trong mộng đẹp (bungary)

Cậu bé tý hon hóa khổng lồ

Bóng đá xưa nay đầy bí ẩn

Muốn xem kết quả cứa phải chờ




Ông cùng bà cá cược, trận chung kết bóng truyền nữ quốc tế, tại bắc ninh 2014

Chung kết bóng truyền tại bắc ninh
Thái Lan gặp lại Việt Nam mình
Chỗ ngồi khán giả xem đông nghịt
Sân đấu chị em chơi hết mình
Cờ nhỏ cờ to vung phấp phới
Trống con trống cái thúc ình ình
Việt nam đoạt cúp bà vinh hạnh
Thua cuộc, quán bia đại vợ mình



Gửi mẹ yêu

Con báo tin để mẹ được vui

Trường con tổng kết tổ chức rồi

Con đã đạt học sinh tiên tiến

Mẹ biết tin này chắc hẳn vui



************************



Năm nay hết hạn mẹ về không

Mong mẹ về đỡ khổ cho ông

Con chỉ nói còn tùy ý mẹ

Chỉ mong cầu chúc mẹ thành công



                                      Trác Triển





Cảm nghĩ sau buổi gặp mặt

Kỷ niệm 35 năm của ngày ra trường của khối 1976-1979 
( Trường THPT Chí Linh)



Ta chẳng nghèo



Bây giờ có lắm người giàu

Nhưng ta chẳng thấy nghèo đâu kia mà

Đói thì 2 bữa sẻ ba

Không gây phiền hà cho bất kỳ ai

Chỉ mong lớp trẻ tương lai

Chăm ngoan học tập có tài đức cao

Rộn ràng long thấy vui sao

Lời khen ngọt ngào lớp giáo viên xưa

Giàu thì hẳn lắm người ưa

Xong nhiều người mến cũng chưa phải nghèo






Minh Hương Thăm Lại Điện Biên



Minh Hương du lịch Điên Biên

Nàng có tấm ảnh chụp riêng rất tình

Câu ca…Chúc mọc bên đình..

Như đang quấn quýt bên mình nàng Hương

Cùng bao bầu bạn thân thương

Tạo ra clip trên đường điện biên

Chắc rồi văn chính viết lên

Bản nhạc clip có tên vợ mình.



Tình bà trong thơ

Bà ở trong thơ vắn khúc dài/ Đời  thường chép lại chẳng ngoa sai
Lựa tình chọn ý nghe êm dạ / Tìm cảnh ghép vần cũng lọt tai
Xã hội này sinh bao nét mới / Quanh bà nở rộ bấy khuôn hài
Làm dâu trăm họ hằng không dễ, Thiên hạ hỏi rẳng đã mấy ai.
                                                     Bùi Trác Trường

Lời Bình
            Khuôn gương hạnh phúc
            Trong tứ thơ bùi trác trường

       Văn hóa sống, thể hiện bằng những ứng xử khác nhau của mỗi người.
Hồi hạ thế nào đó là vấn đề đặt ra cùng suy ngẫm.

        Tôi được bạn thơ Nguyễn Thị Sáng tặng nội san “ Bóng núi Phượng Hoàng” của câu lạc bộ thơ nhà giáo Chí Linh – Hải Dương

Những tác giả một thời làm thầy, một đời thơ, một đời thường khơi xuất vần thơ từ nếp nhà, góc phố đến những vấn đề xã hội rộng lớn.

Tôi chú ý bài thơ “ Tình bà trong thơ tôi ” của Bùi Trác Trường – phản ánh tình cảm ông bà nhất mực yêu thương, động viên, tôn trọng, chia sẻ, săm sóc, cảm thông, chăm con dạy cháu. Đó là điều rất quý trong mối quan hệ than nhân tổ ấm gia đình.
      Nếu  chúng ta dừng lại ở khía cạnh này thôi, chưa nghiệm hết thế giới hạnh phúc, chưa thấy hết căn nguyên sâu xa đạo lý Việt, mối quan hệ  biện chứng cọng đồng, gia đình và xã hội.
      “ Tình bà trong thơ tôi” gốm bốn tác nhân : Chủ thể là ông, đối tượng là bà, thơ là nhân chứng và liên đới, xã hội và yếu tố chi phối.
Bốn nhân chứng này tạo nên một tập thơ, gắn kết bằng lực tương tác, tạo nên cấu trúc bền vững.
       Bùi Trác Trường mở rộng không gian thơ, trong vòng niêm luật chặt hẹp. Ngẫm cho kỹ, ngẫm cho sâu, mới nghiệm được nhân quả từ một mối tình… vẫn còn tiếp



Thời sinh viên thơ mộng


Cả lớp hơn năm trục

Tổ mình phân mười ba

Có mười hai cô gái

Trai chỉ có mình ta

Chị em kê ta là

Người đẹp trai nhất tổ!

Bốn năm bầu cán bộ

Phiếu bầu ta rất cao

Chức lớp phó đã giao

Được mọi người khen ngợi

Thường năm giờ chiều tối

Bóng chuyền đã vãn hồi

Cầu giấy vội đi thôi

Đổi bánh mì cho lớp

Đấu bóng chuyền dịp tốt

Lớp mình được nhất khoa

Đội tuyển lại có ta

Được phong ngay đội trưởng

Hai lần ta được thưởng

Quả là ta vui sướng

Sân Hàng Đẫy được vào

Cái vé giá ba hào

Xem bong đá quốc tế

Đời sinh viên vẫn thế

Cán bộ đi học mà

Việc mua hàng cho khoa

Bận nhưng ta ko ngại

Chiến trường địch thất bại

B năm hai Mỹ vào

Sơ tán vẫn vui sao

Từng ngày nghe chiến thắng

Mỹ thất bại cay đắng

Hà nội ta lại về

Lại học tập say mê

Chờ ngày đi thực tập

Các đoàn được thành lập

Trường cử ta phó đoàn

Về nam chung an toàn

Ta vội lo thực phẩm

Người nam trung tình ấm

Nguồn thực phẩm dồi dào

Ta thấy thật vui sao

Chắc chắn không thất vọng

Chia tay Lý Tự Trọng (cấp 3)

Trong liên hoan chia tay

Ta xin huyện cho ngay

Tạ thịt hơi quý giá

Thực tập đạt lại khá

Được khoa tặng giấy khen

Với công việc đã quen

Lại bánh mì cầu giấy

Điểm thi rõ rồi đấy

Bốn môn đều bảy thôi

Như thế cũng vui rồi

Bằng tốt nghiệp đại học





Nghe nhạc văn chính

Tình cảm văn chính với cha
Lời trong bản nhạc thiết tha đậm lồng
Tình quê đất mẹ mênh mông
Hùng cường thể hiện tinh thông ngọt ngào
Chắc rằng bất cứ bài nào
Hương không cờ lip gắn vào không say

 
Nhân ngày thanh minh con cháu họ bùi trác về họp mặt
 
Cháu con họ bùi trác về
Thanh minh tảo mộ đề huề đông vui
Mộ tổ ông bà đẹp rồi
Cơm canh thờ cúng mọi người hân hoan
Cầu mong mọi sự bình an
Vượt qua vất vả gian nan thịnh cường




Buổi Gặp Mặt Hội Đồng Hương Ninh Giang






Chồng điếc vợ ngọng

Mẹo hay thanh dạ xóm nhà.

Muốn khắt nợ vợ bày ra kế rồi

Nợ em anh sẽ trả thôi

Kiếp sau đóng bồi hầu hạ giúp em

Tôi dò hỏi vợ tôi xem

Anh cũng có nợ với em nhiều rồi

Bà gàn ông hãy thôi thôi

Muốn học thanh dạ đóng bồi kiếp sau!

Sống chung ai nợ ai đâu

Muốn vui ông hãy mau mau quyết trèo

Lệnh bà đành phải nghe theo

Lấn lá định trèo ông bị đẩy ra

Nợ nan tất cả cho qua

Ông mang giấy bút ngay ra viết trèo

Giờ tôi sẽ tạm nghe theo

Viết ngay bài chèo chẳng quyết trèo đâu

Biết ông vờ vịt từ lâu

Ông già ai xúi ông đâu quyết trèo

Kim thư nhận xét


Sau lần bà nên sân khấu tại đền chu văn an

Kim thư nhận xét về bà

Áo chèo khăn xếp thiết tha đậm nồng

Khuôn trăng môi thắm má hồng

Giọng chèo trong trẻo văn công đúng rồi

Sau đó còn nhắc bà tôi

Lần năng khổ luyện như hồi đang xuân

Thấy bà xức khỏe kém dần

Nếu tôi muốn gần bà chắc goodbye

Ông ngáy khỏe lại nặng ta

Trách mình chứ chớ trách ai sức tồi

Thế thì bà lại tắm thôi

Tôi thử kì giúp xem tồi hay chưa





Vịnh quả khế



Lửng lơ ngậm nước vị chua lòe

Nhìn trước nhìn sau rõ múi khe

Bọn trẻ choai choai thèm nếm náp

Cánh già khụ khị, ngán phè phè

Người phàm vớ được, thì băm bổ

Kẻ nhát mó vào vẫn rụt rè

Khách sạn đông tây đều chẳng thiếu

Chó, dê thiếu vị khách dần re



Tặng anh trường chị ư

Anh tôi tên gọi trác trường
Thị ư là chị, ngày thường gọi tên
Anh chị kết mối tơ duyên
Tư khi cắt cỏ bên miền sông quê
Trải bao mưa nắng dãi dề
Việc nước đã chọn anh về nghỉ hưu
Thơ ca văn nghệ giao lưu
Anh vui sáng tác chị chiều anh ca
Áo trèo duyên dáng thiết tha
Má hồng khăn thắm như là văn công
Giọng ngâm tha thiết mặn lồng
Câu ca quan họ vợ chồng thương nhau
Mặc dù đã bạc mái đầu vẫn say
Múa hát trụm đầu trung vui
Cùng nhau chia sẻ ngọt bùi
Sống vui sống khỏe đầy lui tuổi già


Thi hữu hà ngọc đàm



Mời đến dự mừng thọ, ông tròn 80 tuổi ngày 19/2/2014 và có mời họa bài thơ



Tuổi 80 vui Tếu



Lão đang vui sống lão đang xuân

Giáp ngọ (2014) mừng ta lên bát tuần

Còn được nhìn đời qua bốn mắt

Lại đang rảo bước với ba chân

Khi vui khói thuốc bay theo mộng

Lúc Hứng câu thơ vẫn xuất thần

Ai bảo đồ già đang lẩm cẩm

Lão đang vui sống lão đang xuân

                                      Ninh Hà





Bài họa của Bùi Trác Trường



Chỉ cần sống đạt 9 tuần

Mình đang phong độ vẫn tràn xuân

Chắc chắn vươn nên tới thập tuần

Thơ phú giao lưu bền khối óc

Thể thao rèn luyện vững đôi chân

Ung thư ta chống nhờ kinh thánh

Tai biến mình ngăn cậy phép thần

Phái đẹp yêu cầu, không lảng tránh

Hư hao còn bốn cộng năm tuần



Nụ hôn bạn đẹp



Mừng xuân thanh dạ hứng lên muốn hôn thôi

Chắc chỉ hôn tay má chẳng dám chạm môi

Một nụ hôn bạn đẹp máy tôi thu được

Song  Thu xem rằng : giống lão anh ngôi.

Với thanh dạ mới chỉ muốn hôn thôi

Thầy Tuân đã nhắc nhẹ quá đa rồi

Rượu ngon nhắm tốt thời tiết đẹp

Chẳng chỉ thanh dạ mà đỗ tuân cũng muốn hôn thôi.

  

Đón khách ngày xuân giáp ngọ



Taxi sáu chỗ ghé cổng tôi

Đúng xe gia đình bác ngạn rồi

Bà vội vàng ra chào đón khách

Còn tôi pha nước đợi khách mời

Năm qua taxi dừng ngoài cổng
Xuân nay xe đỗ giữa sân tôi


Yên Tâm Bạn Đến Vui Xuân

Cổng nhà tôi đã xây to rồi

Du khách ngày xuân nếu ghé chơi

Xe máy kèm đôi vào ngọt sớt

Taxi ngồi sáu lượn ngon xơi

Trong sân xe khóa không cần thiết

Ngoài cổng người trông chẳng muốn vời

Phố bèo bạn đến yên dạ ngắm

Xe không cần gửi thảnh thơi chơi.






Tác Phẩm chèo : Hát về thầy Chu Văn An , theo điệu luyện năm cung, của tác giả : Bùi Trác Trường Hội viên hội thơ nhà giáo việt nam do vợ tác giả : Bùi thị Ư trình bày trong ngày giỗ thầy Chu Văn An






Nhờ bạn Nguyễn Thịnh chỉ giáo
Bạn Thịnh à
Ngày ngày tôi mở blog ra
Nhìn thấy cả 2 trưởng lão ( 2 bạn già mà tôi quý mến)
Rất tiếc là trong mảng thơ của 2 bạn
Phần lớn chỉ là thơ của Cẩm Tú
Một mảng thơ tình êm ái tình cảm sâu lắng. Tôi luôn chờ đón thơ của bạn có thể họa hoặc tìm ra cái hay trong thơ của bạn mà vẫn thiếu vắng, gần đây theo dõi thấy bạn có ra 1 vế đối, tôi cũng đã từng đối nhiều, trong thơ mời họa hoặc họa còn chưa đối 1 vế như câu đối của bạn mời, tôi có tìm hỏi nguyên tắc đối  thì các từ của vế đối phải trái vần với các từ của vế mời, nên tôi còn phân vân tôi có ôn lại một số câu đối của cụ Nguyễn Khuyến thế này : có một chị vợ của anh chồng lò rèn khi ông chống chết, đến xin đôi câu đối về thờ, cụ đã gói gém tất cả đồ nề của  chồng chị vào đôi câu đối:

 “ Nhà cửa để lầm than, con thơ dại ko người rèn cặp
    Cơ đồ đành bỏ bễ, vợ trẻ trung lắm kẻ đe loi”

Ở đây  2 từ đầu của 2 câu đối đều vần bằng, hoặc có một đôi câu đối hài rất hay của tác giả nào đó :

     “Có cô hàng cậy má đỏ hồng hồng, cô muốn lấy chồng để mà trông cậy
     Có cậu hàng mây nước da mai mái, cho cậu một cái sướng tít cung mây”

Ở đây nhiều từ vế một và vế 2 không khác vần nhau, vậy bạn hay cho biết như thế 2 cặp câu đối này có đạt không? Với câu đối của bạn tôi xin đối thế này :
           Lão Trường chế bài hát khá Trường
           Bà Lão Trường  trách chê thường.

                                       Xin bạn có lời chỉ giáo

Bùi Trác Trường : Ghi Lại buổi công diễn của đội văn nghệ hội cựu giáo chức phường Sao Đỏ - Chí Linh - Hải Dương  ngày 20-11( Ngày Nhà Giáo Việt Nam)






Vài câu thơ về xây mộ tổ

 Kế Hoạch đã được đề ra
Trùng tu mộ tổ trẻ già đều vui
 Khó khăn trở ngại đẩy lùi
Nhanh gọn thoáng đẹp niềm vui rộn ràng
 Hôm nay toàn thể họ hàng
Họp mặt đông đủ dâng nhang nguyện cầu
 Cầu mong đất nước mạnh giầu

Cầu họ “Bùi Trác” tình sâu muôn đời





  74 tuổi đòi nên sân khấu
  Bà rằng ông sáng tác chèo dân ca
Ông chê tôi già không hát được chăng
 Tôi còn đầy ắp hàm răng
Họng thông phổi thoáng vẫn lăng thì thào
 Trời phú tôi giọng nữ cao
Tiếng hát ngọt ngào khán giả còn ưa
 Bài chèo sác tác hôm vừa
Tôi lên sân khấu ông ưa hẳn rồi
 Một điều ước muốn của tôi
Ôm hoa hồng tặng ông thời chao tay
 Tối về blog nên ngay
Để ta bù lại những ngày xa xa
 Yêu tôi ông chẳng tặng hoa
Đến lời hẹn ước thay quà cũng không
 Rằng : xin bà chớ viển vông
Hàng nghìn cái liếc mất công tôi à



Cảm tưởng của Trác Trường sau khi nghe bài hát thăm mẹ chiều quê.

Thầy tư vừa xuất vốn ra
Văn Chính thiết kế trình ra cỗ này
Thái Hà bày biện khéo tay
“Mái ghẹ” gia vị thêm ngay tuyệt vời
Xóm  ta đánh chén tơi bời
Vợ tôi nếm láp đậm lời ngợi ca
Còn tôi muốn thách xóm nhà

Viết ca ngợi bố mới là giỏi dang

Bùi Trác Trường : Ghi Lại buổi tập duyệt của đội văn nghệ hội cựu giáo chức phường Sao Đỏ - Chí Linh - Hải Dương chúng tôi chuẩn bị cho chương trình văn nghệ buổi gặp mặt ngày 20-11( Ngày Nhà Giáo Việt Nam)



Ghi nhận một đường thi

Một đêm hè mát trăng thanh
Hiên tây vương nhẹ gió lành mê say
Thơ Ông hài hước rất hay
Tôi xin ghi nhận biết tài quý ông
Gió Lành gợn sóng bên sông
Với con thuyền nhỏ mà không thiếu bà
Đường thi tùy bút mượt mà
Gió Lành dịu mát cả nhà khỏe vui
Biểu tượng  tự một rừng cười
Tán dương khien ngợi thơ hài có duyên
Gần xa đich giả mọi miền
Thuyền tay nhau đọc nên duyên gió lành
Sóng xô dào dạt biển xanh
Sang  Thu Phảng phất gió lành dịu êm

Lập kế giữ chồng

Chồng mình phong độ khối bà rình
Biết chuyện nhưng ta vẫn lặng thinh
Mình cảnh giác cao đe lẹt giữ
Họ e rè sợ hoảng hồn kinh
Kẻ nào léng phéng cho ê mặt
Mình sẽ rêu rao đến vỡ đình
Phải động viên chồng mà vét sạch

Kẻo ông vung phí thiệt cho mình

Bài Hát : "Hát Về Thầy Chu Văn An"
Sáng Tác : Bùi Trác Trường


Ông Bà Cùng Hát Song Ca

 Xưa kia trong tuổi thanh xuân
Ta đi xa gần khắp nẻo hát ca
 Nay trong ngày tháng tuổi già
Sống vui sống khỏe hát ca luyện dần
 Giao lưu văn nghệ xa gần
Bà cùng, ông cũng góp phần  thêm vui
 Nỗi buồn ngày tháng đẩy lùi
Ông bà cùng hát nét vui đậm đà.

Về Quê
(2 Vợ Chồng Song Ca)

Lời thương ta ngỏ cùng nhau

(Vợ tác giả )





Bùi Trác Trường : Trong cuộc tọa đàm thơ "Ngọc Thúy" thành phố Thái Bình 2010



Ca khúc "Tâm tình người giáo chức chí linh "do cựu giáo viên : Bùi Trác Trường" Sáng tác ; trình bày cô "Mai Sâm"

Ca khúc Tâm Tình Người giáo chức chí linh 




Hát Mừng Câu Lạc Bộ Côn Sơn (Chí Linh Hải Dương) tuổi 20
 

Mừng Chí Linh Lên Thị Xã ( sáng tác : Bùi Trác Trường)




   Quyết không đổi chồng.

 Cái thời trao lá chiêu bông
Hứa kiếp sau vẫn cùng ông một nhà.
 Bây giờ thì đã khác xa
Đêm này ông ngáy như là chương phi
 Ai chào ông chẳng nói chi
Khinh người thị trấn  nhất nhì là ông
 Thế mà có lạ lùng không
Đùa gạ đổi chồng còn ối người ưa
 Họ rằng ngày xửa ngày xưa
Địa vị kinh tế ông chưa có gì.
 Trải qua năm tháng kiên trì
Cửa nhân đỗ đạt còn gì chẳng hay
 Về hưu mới trục năm nay
Vườn đồi xây dựng thật say lòng người
 Thơ ông đầy ắp nụ cười
Khó mà kiếm được một người như ông
 Nghe ra tôi quyết định không
Ai gạ đổi chồng tôi googbye ngay.


Thơ Gái góa tỏ tình

Tình thực mình là gái góa đây
Thảnh thơi thoải mái thích vui vầy
Sẵn sàng miễn phí chàng không vợ
Cảnh giác ngăn ngừa kẻ giải khuây
Địa vị thấp cao không đếm sỉa
Bạc tiền nhiều ít chẳng phanh phây

Miễn không nghiện hút cùng cờ bạc
Ai được duyệt mời được gọi ngay


Ông Chồng điếc được bà khen

 Bà vội đi chợ bán na
Bà liền dặn với “mở gà hộ tôi”
 Bóc nhìn trang lịch - đúng rồi
Nay rằm tháng bảy : thôi xôi mổ gà
 Chợ trưa giải phóng hết na
Vừa về đến nhà bà đã dục ông
 “Ông đâu có hộ tôi không!
Mổ gà thật gấp “tôi hồng chõ xôi”
 Ông rằng : “ tôi hạ lễ rồi”
Lễ vật đầy đủ gà, xôi, cau trầu”
 Bà khen ông sang cái đầu
Ông rằng : “ Bà dặn tôi đâu sai lời”
 Bà thầm “ Thôi cũng được rồi”
Cái đầu ông sáng – điếc tôi ngại gì!”


  Xem Giao Lưu Văn Nghệ
(23/8 xem giao lưu văn nghệ thị xã chí linh)
 Giao lưu văn nghệ thị ta
Tôi đã cùng bà đi thưởng thức ngay
 Cũng là một dịp rất hay
Mới mua máy ảnh chụp quay liên hồi
 Cho rằng quay chụp dễ thôi
Về mở thẻ nhớ để rồi kiểm tra
 Cháu nên máy tính nhận ra
Ông quay mà chẳng kiểm tra máy rồi.
 Ông dùng máy cũng dễ thôi
Phải chuyển công tắc sau rồi hay quay.
 Ông quên mất cái khâu này
Lại tay run nữa hình hay bị nhòa
 Tiếc thay dịp tốt bỏ qua
Giá để cho bà quay chắc tốt hơn.



Lại Bị Bà Đe

Vốn mình ham mảng thơ tình
Nếu thêm tấm hình thì chắc thêm hay
Thế là máy ảnh mua ngay
Thoáng nhìn cảnh đẹp bấm ngay tức thì
Nhưng gì thẻ nhớ vừa ghi
Ảnh đẹp thì để xấu thì bỏ ngay
Bà xem nghe cũng rất say
Cách bật thẻ nhớ ngày ngày xem qua.
Hôm vừa máy ảnh để nhà
Bà bật thẻ nhớ xem ra thế nào
Máy ảnh ông đã thu vào
Ảnh mấy bà góa cái nào cũng say
Thế là không cánh mà bay
Ông cứ ngày ngày tìm mãi ko ra
Còn bà thì lại tiến xa
Xem mảng thơ bà còn sáng tác ko?
***
Tứ thơ bà góa rất nồng
Xinh Xinh khuôn mặt mộng hồng bờ môi
Đẹp sao gái góa xóm tôi
Quí bà được kén chắc rồi có tên!
Chuyện đời tạm gác sang bên
Rằng sang hàng xóm máy quên ở nhà
 Rồi bà vào lấy máy ra
Ông vui tôi chụp ảnh bà xem sao
Nhưng Bấm máy ảnh có vào
Mà không có ảnh, hỏi sao lạ kỳ
Rằng ông máy ảnh mang đi
 Họ nghịch ngợm gì tháo thẻ máy ra
Lần này tôi tạm cho qua
Thẻ tôi cho mượn chớ mà cho thay.
Rồi bà thẻ nhớ lắp ngay
Ông rằng cứ để tôi thay giúp bà
Ảnh chồng ảnh cháu mở ra
Còn ảnh các bà ông xóa đi ngay
Bà khen ông quá nhanh tay
Sao mẹ đốp này ko xóa lốt đi.


Thơ tháng 8 năm 2013
Sắp tới tuổi vàng



Dần già tiến sát tuổi vàng rồi

Cuộc sống trời ban mới khá thôi

Báo chí say xưa cùng thế sự

Quả hoa bận rộn với vườn đồi

Hát ca ngày tháng luôn luôn góp

Cờ tướng chiều chiều vẫn đánh đôi…

Quỹ của thời gian dần ít ỏi

Tính sao tận dụng hết thì thôi




Sợ hết quỹ thời gian

(Bà họa thơ ông)



Chót đẻ sơ sơ bẩy bận rồi

Giá mà gòn gọn một hai thôi

Đâu mờ sáng đã ra ngồi chợ

Mới xế chiều lại phải cuốc đồi

Được mấy năm quen nằm chõng một

Mà bây giờ lại sửa giường đôi

Hỏi ông dở rói làm chi đấy

Rằng sợ thời gian sớm hết thôi!!!




 


Tháng 7 năm 2013

 

 LỪA VỢ - VỢ LỪA

( Họa thơ “tạ anh ngôi”)



Chàng đã thốt ra rằng ngán thơ

Nhưng xem thái độ đáng nghi ngờ

Tháng ngày rình rập chờ cơ hội

Ngày tháng dập dình thỏa mộng mơ



Chàng mải mê lừa không cảnh giác

Ả mê mải rõi chẳng ơ hờ

Bất ngờ bổ lưới tung vây chặt

Hai kẻ si tình mặt láo lơ

  
Đâu sợ chia tay

( họa thơ đỗ đình tuân)



Chia tay đâu chẳng chịu nằm không

Bỏ Cưới cũng thu được đống chồng

Thu kẻ máu mê lần mò đến

Kích phường hèn nhát ngó nghiêng trông

Nước hoa sữa tắm ươm da trăng

Son phần dầu thơm nhuộm má hồng

Chỉ tóm mấy anh chàng có tóc

Tiền chùa đâu tiếc thỏa lông bông

  

Không dám giải đố song thu



   Lá Xanh cành tía hoa vàng

..........................

Rau sam giải nhiệt cô nàng đúng chưa?

  Cuỗm vợ bạn ta chẳng ưa

Ta đã biết thừa ko giải đố ngay

  Ông Tuân mà biết chuyện này

Chắc là gà sẽ mổ ngay ăn mừng

  

        Say thuốc Lào



  Bảy ngày nằm viện đã qua

Nay được xuất viện về nhà vui sao

  Quán bia mình mới ghé vào

Làm điếu thuốc lào rít đẫy một hơi

  Say năn chổng vó nên trời

Đầu văng nền gạch nghĩ đời ra ma

  Dần dần ta đã tỉnh ra

Mấy anh bạn trẻ giúp già ngồi nên

  Thấy cháu nội đã đứng bên

Rằng ! Ông phải quyết bỏ quên thuốc Lào.







Tác giả tập thơ “Gió lành” do Hội VHNT Việt Trì xuất bản 
năm 2010.


A. Lược Qua 1 số bài thơ trong tập thơ 
               "Gió Lành" Tập 1



HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
XUẤT BẢN NĂM

Thưa các thi hữu và các độc giả quý mến!


Tôi đã được Hội VHNT Việt Trì xuất bản cho tập thơ  “Gió lành” năm 2010; 250 tập đã được tặng cho các thi hữu bạn bè, người thân trong họ hàng, xóm, phố. Ông Đỗ Đình Tuân, người viết lời giới thiệu giúp tôi. Ông rất hiểu tâm tư tôi trong một bài thơ vui, ông viết:
           “Xóm tôi có một ông Trường
Quanh năm chỉ vận văn chương vào bà
Hai câu cuối”
   “Thơ ông làm chẳng kiếm đồng
Ông mang thuốc bổ biếu không mọi người”
Quả thật thế, tôi rất thích thơ vui, thơ hài, tiểu phẩm hài nên tôi thường viết thơ hài. Các độc giả đọc thơ tôi đã nói lên cảm xúc của mình xunh quanh tập thơ “Gió lành” thì rất rõ điều mong muốn của tôi, tôi chỉ mong mọi người đọc thơ tôi, bật lên tiếng cười thoải mái.
Điều mong muốn của tôi đã đạt được vì qua mỗi buổi giao lưu ở nhiều nơi như Hà Nội, Thái Bình,…. Khi tôi đọc một tác phẩm xong thường vang tiếng hoan hô và cười thoải mái, tôi nhớ lại một lần về thành phố Thái Bình dự buổi ra mắt tập thơ Ngọc Thúy…. Mọi người được nghe những lời bình một cách chăm chú qua thơ của Ngọc Thúy tôi đã hiểu qua hoàn cảnh của cô, chất lượng thơ đặc biệt là tốc độ làm thơ của cô (1 năm 2010 ba tác phẩm được hội văn học xuất bản). Được sự đồng ý của ban tổ chức, tôi làm tặng ban chủ nhiệm Thành phố Thái Bình 1 tập thơ “Gió Lành” và phát biểu đôi điều về chiến lược làm thơ cũng như nghệ thuật của thơ tôi. Sợ làm mất thì giờ của Ban tổ chức vì nhiều người còn muốn lên đọc thơ, tôi chỉ xin đọc 4 mẩu thơ vui không khi buổi tọa đàm đang đi vào chiều sâu suy tư chuyển sang sôi động những  tiếng vỗ tay. Cuối cùng nhận một lời khen của người dẫn chương trình: Rất vui và rất hay.
Trước khi lên xe ra về, một bác vác máy thu hình theo  ghi hình một số thi hữu ở Quảng Ninh, Thái Bình ra ghi địa chỉ xin thơ làm tôi quá xúc động. Vì tôi đã làm được điều có ích “biếu  không thuốc bổ”.

Thưa các độc giả, tôi chuẩn bị xuất bản “Gió Lành”  tập 2 để độc giả khi đọc vẫn thấy sự gắn kết của 2 tập dù chưa dốc hết tập 1 nên trước khi xuất bản tập 2  tôi làm hai việc vẫn thấy sự gắn kết của cả hai tập dù chưa dộc hết.
1. Điểm một số bài thơ trong “gió lành” tập 1.
2. Ghi lại một số đóng góp của thi hữu, độc giả đã đọc “Gió Lành” ít nhiều cũng hiểu thêm về thơ tôi.
Những Bài Thơ Tháng 5/2013


Được mời về dự lễ đón nhận danh hiệu làng văn hóa trong dịp hội chùa trông
( Họa Thơ Nguyễn Thị Tiệp )


Mơ thấy mẹ tôi đứng vẫy vời
Con về lễ hội cảnh vui tươi
Khách vào đông nghịt quanh phường phố
Chuông vọng ngân nga khắp đất trời
Cảm phục chân thành dâng bốn ý
Nguyện cầu kính cẩn ngỏ dăm lời
Hào Khê được nhận làng văn hóa
Trai gái trẻ già rộ tiếng cười



  KHOANH LẠI 

Chọn ra mấy thứ để chừa
Nếu chưa chừa hẳn cũng thưa thớt dần
May thay thời thế chuyển vần
Vườn đồi thắng lợi có phần dư dôi
Bà Lão ngỏ ý cùng tôi
"Ông mà chừa hết đời tôi còn gì!
Thuốc lá ông bỏ được đi
Miệng thơm phổi thoáng hẳn gì khỏe ra
Còn Ông vẫn thích thơ ca
Rượu bia chút đỉnh mượt mà thơ bay"
Thế là tôi quyết định ngay
Chỗ chừa khoanh lại cho say lòng bà
 
Những Bài Thơ Tháng 4/2013

Cám ơn bác và các cháu đầu xuân vào thăm gia đình tôi

  Sang Xuân sau phút giao thừa
Điện thoại gọi đến tôi vừa thắp hương
  Dù cho tôi chửa nghe tường
Đoán ra cũng biết hải dương gọi vào
  Bác gửi lời chúc ngọt ngào
Tình quê rộn rã ập vào trong tôi
  Bác nay hạnh phúc quá rồi
Nhớ bao lần trước thăm tôi bác vào
  Biết rằng tuổi bác đã cao
Vẫn kèm bác gái cùng vào thăm tôi
  Năm nay đâu chỉ bác thôi
Gái trai dâu rể cùng ngồi ta xi
  Tấm ảnh chụp chung cháu ghi
Nằm trong phong bì bác đã gửi tôi
  Tôi đưa nên b log rồi
Mong sao con cháu mãi rồi noi theo
  Vì tình chi quản giàu nghèo
Bác xây cây đức, để gieo phước lành.
                                      
 (Mùng 6-1 năm quý tỵ
Tôi 76 tuổi còn bà cô bác ngạn 74 tuổi là cháu của ông bác tôi)



Bà Cũng Muốn Khoe Hoa
 
Xuân về thiên hạ họ khoe ra
Đào đỏ mai vàng đủ loại hoa
Chỉ kém toàn là hoa chợ cả
Hoa nhà chưa thấy họ khoe ra

Nghe bà có vẻ muốn đem khoe
Hàng triu bông hoa mật đầy phè
Vườn nhãn ngày ngày ong hối hả
Mình khoe chắc hẳn họ hết khoe

+ Hoa nhà bé nhỏ kém màu mè
Bà chớ mang ra đó để khoe
Thiên hạ bây giờ ham mẫu mã

Qúy mà mã kém họ vẫn re

- Ai bảo hoa nhà kém sắc màu
Lựu đỏ dưa vàng nào thiếu đâu
Vườn cảnh dành dành hoa trắng toát
Muốn to hoa chuối đứng hàng đầu

+ Món hoa tôi quý nhất vườn nhà
Sáu chậu sống đời đỏ rực hoa
Giá rét bão, giông không quật ngã
Nếu ưng bà cũng cứ khoe ra 


                    





Xuân về phong cảnh đẹp sao
  Phố mình vải nhãn ngạt ngào
Rừng hoa ngợp mật dạt dào hương quê
  Ong đua tấp nập đi về
Say xưa phấn mật mải mê tháng ngày
  Lần đầu quay mật xuân nay
Xấp xỉ mười lít thật say tình già
  Trong vườn rau bắp sắp già
Xu hào thái hết mang ra phơi liền
  Khi nào rau cạn thay phiên
Xu hào nộm lạc gắn bên rượu hồng
  Bắp già, xà lách vọt ngồng
Ai mua không bán bằng lòng tặng ngay
  Bà rằng rau rẻ mà hay
Chào mào, triền triện ngày ngày thêm đông
  Ăn sâu sạch, chúng trả công
Ríu rít hợp đồng nghe rất vui tai
  Thể dục trong ánh ban mai
Bà nhảy theo bài hợp sướng chim sâu



  
                                      Ông Đi Thăm Ong Của Nhà Nuôi

 Ông Bà Cùng Xem Cúp C1 Châu Âu
Lượt Về Vòng Lốc Ao Giữ Rây- An Và MU

 - Lượt đi tôi đã thua rồi
Lượt về ông sẽ cùng tôi thi tài
  Theo ông phần thắng về ai
+ Rây an đẳng cấp hơn tài MU
  Họ còn mang hận phục thù
Nhiều tiền đạo giỏi MU an bài
  - Theo tôi yếu tố trọng tài
Cùng làm kết quả lệch sai khó lường
  MU tam giác bật tường
Khiến cho tiền đạo đối phương nu mờ
  Thế rồi giây phút bất ngờ
Ma rít thủng lưới thẫn thờ ông lo
  Quả bà đúng có rủi ro!
Na Ni thẻ đỏ sai do trọng tài
  1- 0 hiệp một kéo dài
Hiệp hai ma rít tính bài tấn công
  Thiếu người, hậu vệ bỏ không
MU thủng lưới  thấy ông vui cười
  Tưởng MU thắng mười mươi
Na ni thẻ đỏ trách người cầm quân
  10 phút thủng lưới hai lần
2-1 cược thắng dành phần về ông
   Phần thưởng bí mật đưa chồng
Gói nam thần bảo ông không chối từ
===================================

Phần I
********
Về Quê Hương



                THU 1945
Trong tôi khắc lại một mùa thu
Lời Bác vang vang gọi diệt thù
Trống ếch rập rình vang đất Việt
Cờ sao phấp phới rợp trời thu
Trẻ già nô nức xây đời mới
Phường xá rộn ràng lập chiến khu
Ngày ấy tôi vừa tròn tám tuổi
In sâu dấu ấn một mùa thu.

 ĐỌC LẠI TRANG NHẬT KÝ

      Khoa Toán giấy đã gọi rồi
Vân Đình thẳng tiến tới nơi nhập trường
      Vui cùng bầu bạn bốn phương
Chân trời trong sáng gió vương nhẹ nhàng
      Bỗng tin sét đánh bàng hoàng
Bác Hồ vĩ đại muôn vàn mến thân
       Sáng qua Bác đã từ trần
Niềm vui tắt lịm muôn phần xót xa.

   QUÊ TÔI

Quê tôi tên gọi xã Hưng Long
Đất đã nghèo dân lại rất đông
Sản xuất chuyên cần nhiều thắng lợi
Đấu tranh dũng cảm một lòng trung
Mưa nguồn bão biển tâm không nản
Lửa đạn bom thù chí chẳng rung
Đất nước đi lên thời đổi mới
Quê tôi hoà nhịp với non sông.
  



TRỞ LẠI THỦ ĐÔ



Sơ tán bao đêm ngủ Vĩnh Tường 

Thủ Đô xa nhớ đất kiên cường

B-52 Mỹ vào tàn phá

Chắc phen này chúng hẳn nát xương

Hà Nội đã ghi nét sử vàng

B-52 rụng Mỹ hoang mang

Pari chúng đến xin thu trận

Trở lại Thủ Đô ta hát vang.




MỪNG ĐÓN ĐẠI HỘI ĐẢNG 10

Bảy nhăm năm Đảng của ta ơi
Đất nước Việt Nam đẹp tuyệt vời
Dói-dốt-ngoại xâm chìm biển cả
Thế-Danh-Lực-Trí tỏa muôn nơi
Ngẫm lời Bác dạy như lời thánh
Xét ý Đảng trao tựa ý trời
Đại hội mỗi lần thêm đổi mới 
Rộn ràng mừng đón khắp nơi nơi


KỶ NIỆM TRƯỜNG XƯA 

  Trở về thăm lại trường xưa
Bao nhiêu kỉ niệm như vừa mới thôi
  Nhớ ngày sơ tán ven đồi
Mái tranh tường đất ẩm hôi lạnh lùng
  Đề phòng bom pháo đất rung
Hầm kèo kế sách sống cùng đạn bom
  Sớm ngày rơm rạ thu gom
Nắp hầm chống đỡ đạn bom tối ngày
  Trường xưa thăm lại hôm nay
Trong tôi thức dậy những ngày gian nan.


                              NHỚ CHIỀU CHĂN TRÂU

Chuông Chùa Trông điểm hoàng hôn
Trâu đồng nghỉ việc đã dồn lên đê
Nồm nam thoang thoảng đưa về
Hồ sen lộng gió quê hương ngạt ngào
Sáo diều vi vút bay cao
Phù sa sông Luộc ào ào cuộn trôi
Hưng Long cảnh đẹp quê tôi
Tuổi già càng nhớ một thời chăn trâu.
  

 

  TƯỚNG GIỎI

Cầm quân đánh giặc mới lần đầu
Xuất chúng thiên tài lắm kế sâu
Mặc xác Pháp khoe quân tướng giỏi
Kệ thây Mỹ cậy đạn bom giầu
Lòng dân son sắc luôn tin cậy
Ý Đảng vẹn toàn mất khắc sâu
Mỹ cút Pháp thua yên giấc Bác
Lừng danh tướng Giáp khắc hoàn cầu.


 THĂM QUÊ

Sáu mươi cây số đường dài
Ông đi xe đạp còn lai cả bà
Đã vào cái tuổi sáu ba
Ông vẫn đèo bà thư thái thăm quê
Người khen ít, nhiều người chê
Khuyên ông mang ”cúp” mà về nhẹ thân

Rằng tôi muốn luyện đôi chân
Dọc đường ngắm cảnh có phần thảnh thơi
Quê hương ngày một đổi dời
Thăm quê ngắm cảnh sáng ngời tình quê
Vui vui trên quãng đường về
Đôi khi tăng tốc lại khê vướng bà

Tái xuân bà lại đậm đà
Gò lưng cố nhả hết ga vẫn ỳ.



NHỚ NGUYỄN DU TRUYỆN KIỀU

Non nước mãi còn nhớ tới ông
Gửi đi cuốn truyện sắc tình nồng
Uyên thâm trong sáng như ngà ngọc
Ý tưởng sâu xa tựa biển sông
Êm ả lan truyền trên thế giới
Nôn nao sống động cả nương đồng
Dẫu rằng ngàn vạn năm trôi mãi
Ủ ấp nghìn đời truyện của ông



 

==============================================

PHẦN II
  
*******

      

Tâm sự cùng bà đầu xuân
       kỷ sửu 2013
 
Ông xướng :

Xuân đến bước vào tuổi bẩy ba
Xong tôi cảm thấy vẫn chưa già
Lăng nhăng ba thứ còn đeo đẳng
Sở thích bôn môn vẫn đáo qua
Gà luộc nửa cân không bỏ sỏ
Lợn quay năm lạng chẳng trừa da
chỉ mong bà cũng luôn vui vẻ
chung hưởng thú vui mãi tới già.

Bà họa :

Bẩy chục xuân đời có lẻ ba
Khuyên ông gìn giữ cái thân già
Thuốc lào hại phổi nên thôi quách
Rượu gạo đau đầu chỉ nhấp qua
Đi bộ đều đều cho dẻo gối
Làm vườn chăm chỉ hẳn săn da
Dưỡng sinh mau luyên tôi dần khỏe
Để mãi bên ông thú cảnh già.


Giấc mơ của vợ chồng tôi

  Xưa kia bà ước mơ nhiều
Nhà nghèo thật cũng khó chiều bà thay
  Bà mơ có nhẫn đeo tay
Dây chuyền quàng cổ, áo thay đủ màu
  Bây giờ có thiếu gì đâu
Bà có yêu cầu được sống như mơ
  Thật là đề xuất bất ngờ
Lặng nghe bà kể giấc mơ thế nào
  Bà rằng : “Em rất tự hào
Có một đám cưới xôn xao khắp vùng
  Trên xe chồng vợ ngồi cùng
Em mặc áo chùng, anh diện com-lê
  Xe dâu đưa đón em về
Trước bàn thờ tổ nguyện thề sắt son
   C mời thì thật là ngon
Tái dê mực nướng bia lon, chim hầm
   Nghe bà tôi chợt nghĩ thầm
Bao điều trỗi dậy trông tâm của bà

Nhìn về quá khứ xa xa
Lcưới của bà nào có gì đâu
   Chè xanh, thuốc cuộn, cau chu
Thành chồng, thành vợ, có đâu phơi bày
   Khen bà có giấc mơ hay
Khiến tôi thức dậy những ngày xa xa
   Rằng giờ đất nước chúng ta
Có nhiều điều tưởng chỉ là mơ thôi
   Nhưng mơ thành thực nhiều rồi
Riêng món cưới lại thì tôi chịu bà!
   Thiệt thòi lứa tuổi chúng ta
Nhưng con cháu bà mơ được ước nên.

Bà đã hiểu ra

( Qua bài thơ phúc đáp của trần thị yên )

Thơ yên tôi đọc đã nhiều
Tâm tư vọc vạch bao điều sâu xa
Dòng thơ lục bát mượt mà
Thơ đường niêm luật xem ra tinh tường
Bình “gió lành” của Trác Trường
Yên còn hài hước “bốn phương có bà”
đọc rồi tôi đã nhận ra
Vừa hài vừa sắc quả là tôi ưng
Vợ tôi đọc, quả không mừng
Bà rằng : “coi chừng lỡ hại bà sao”
Bốn phương là những ai nào
Loanh quanh luẩn quẩn đi vào đi ra
May thay bà đã nhận ra
Thơ ông bốn hướng có bà không sai
Bẩy tư ông lại lặng ta
Còn ái đoái hoài ngoài gái sề ta.

 

     Bà vẫn thắng 
  Đầu xuân ông gặng hỏi bà
Tôi súyt bảy chục hẳn là cạn xuân?
  Bà rằng : tuổi tác đâu cần
Ông say thơ phú, tuổi xuân còn dài
  Ông rằng : bà phán rất tài
Vui cùng thơ phú, lộc tài thăng hoa
  Tiếp theo ý kiến của bà
Đầu xuân nhập hội cùng ra tranh tài
  Sẵn đây một đoạn thơ hài
Ông nghe phê phán đúng sai chỗ nào
  Trong mơ nước biển dâng cao
Sóng thần xô đầy ầm ầm rất to
  Gọi ông, ông vẫn ngáy khò
Vần cũng chẳng dậy nỗi lo bàng hoàng
  Bỗng nhiên nhà cửa tan hoang
Giật mình ông mới ôm choàng lấy tôi
  Giấc mơ khi đã tàn rồi
Thấy ông vẫn cứ vì tôi trong lòng
  Nghe bà đọc đoạn thơ xong
Ông thấy hài lòng khen có ý hay
  Rằng : băn khoăn một điều này
Tôi, bà đã mấy năm nay riêng giường
  Bà rằng điều ấy bình thường
Nhà thơ đôi lúc phải cường điệu ra
   Nếu một cộng hai thành ba
Đâu còn thơ nữa chỉ còn toán thôi
  Ông rằng : tôi chịu bà rồi
Hội thơ bà nhập để tôi đi cùng



Vấn Vương tình xưa
  Hôm vừa bán vải nhà mình
Ngang đường gặp lại người tình năm nao
  Ngượng ngùng nghe tiếng nàng chào
Lại thêm cái liếc ngày nào vẫn say
  Vội nâng bó vải trên tay
Vải đỏ cùi dày mà vẫn băn khoăn
  Đầy vườn cháu chẳng buồn ăn
Mang ra chợ bán khó khăn quá trời
  Vải ngon bày bán khắp nơi
Giá vải rẻ rồi cho vải ngượng thay
  Nhưng nàng nâng vải trên tay
“ Anh cho vải này các cháu hẳn vui”
  Lại còn có vẻ bùi bùi
Nước lăn gò má sụt sùi tâm tư
  “ Tiếc rằng ngày ấy giá như “
Điều nàng muốn nói chần chừ lại thôi
  Thoáng qua suy nghĩ trong tôi
Vải đắt hay rẻ cũng thôi mặc đời
  Gặp nàng sống lại một thời
Ngợp trong bom đạn vẫn ngời bình yên.

Bị Bà lừa
  Cùng bà du lịch hạ long
Cả hai đồng lòng Bãi Cháy dạo chơi
  Nào ngò bà lị thích bơi
Nhất vợ nhì trời con biết tính sao
  Bà bơi cũng chẳng cần phao
Bơi sấp bơi ngửa kiểu nào cũng hay
  Dưỡng sinh rèn luyện bấy nay
Nên bà có vẻ dẻo tay lạ kỳ
  Nếu mà mở hội bơi thi
May mà có giải lại chi cho bà
  Hy vọng vừa mới lóe ra
Thì bỗng thấy bà chới với đôi tay
  Tôi liền phao thả bơi ngay
Biết đâu còn có vận may cho bà
  Phao bơi vừa kịp mang ra
Thì bỗng thấy bà đội nước ngoi lên
   Bà rằng : “ ông chớ có quên”
Hè ra bãi biển chớ nên ngồi bờ.

 
 



NÉT XUÂN VỀ BÀ



Ngày nào tôi đến đón dâu

Thấy bà trong chiếc áo nâu vải dầy

Thế rồi năm tháng đánh tây

Áo nâu vá víu càng dầy càng thâm



Bây giờ hết giặc ngoại xâm

Mặc sao cũng phải xứng dân anh hùng

Xuân về con cháu vui chung

Mừng Bà áo chùng bà mạc dạo xuân



Thật là sức mạnh tinh thần

Nhìn Bà tôi thấy nét xuân đậm đà

Nếu thi lão hậu mở ra

Túng tấng khéo bà á hậu cũng nên



Nhìn về quá khứ sao quên

Bao năm đánh Pháp ngày đêm hố hầm

Suốt trong áo vá quần thâm

Thật là thiệt cái tuổi xuân của Bà



Bính Tý xuân nở muôn hoa

Con cháu mừng Bà tôi cũng thêm xuân

Hương men ngấm dạ đần dần

Lâng lâng tôi viết nét xuân về Bà



Tưởng rằng mỗi độ xuân qua

Tuổi xuân ngày một gần xa xa vời

Nào ngờ xuân đến thêm tươi

Bà xuân tôi cũng thấy đời tái xuân.

                                     

                                               (Năm 1996)





MỪNG XUÂN XUÂN CHO BÀ





Chín sáu con gái mừng bà

Áo chùng bà mặc đậm đà sắc xuân

Giao thừa Đinh Sửu đến gần

Năm nay tôi sẽ mừng xuân cho bà



Thời kỳ kháng chiến đã qua

Huân chương tôi lĩnh vài ba năm rồi

Sáu mốt năm tuổi của tôi

Tham gia chống Mỹ hai mươi năm tròn



Thay chồng nuôi mẹ dậy con

Năm tháng mỏi mòn bà vất vả thay

Tiền nhà nước thưởng tôi đây

Đôi hoa mua sẵn xuân nay mừng bà



Nhìn về quá khứ xa xa

Ngày tôi yêu bà đã tặng gì đâu

Nay ngoài sáu chục tuổi đầu

Tặng hoa tuy muộn nhưng sâu ân tình



Lại thêm cái tết hòa bình

Tuy chưa nâng chén mà hình như say

Ngoài trời gió lộng mây bay

Hẳn làng tiên nữa hôm nay xuống trần

Tiên nữa nhớ đến táo quân

Còn tôi tôi cứ vui xuân cùng bà.



                                      (Giao thừa 1997)






TÍNH CHUYỆN LẠI BƠI


Nhớ về xuân ấy bà ơi
Sang cồn cắt cỏ phải dời qua sông
Lái không bến cũng vắng không
Một bè chuối ghép vượt sông tôi bà
Dời bờ một quảng xa xa
Sóng to hốt hoảng thấy bà níu tôi
Tim tôi trống đập liên hồi
Hình như mạch máu trong tôi căng phồng
Sau này nên nghĩa vợ chồng
Trong tôi đọng mãi khúc sông quê nhà
Nhớ dòng sông luộng quê ta
Hè thăm quê nhà tắm mát bơi sông
Nhớ nơi nên vợ nên chồng
Ôn dòng kỷ niệm trên sông ngày nào.
                                                         (Năm 1998)







MỜI TRẦU ĐẦU XUÂN


Bà trao tôi miếng trầu cay
Trong tôi thức dậy những ngày xa xa
Tân hôn chẳng có nước hoa
Trầu tươi cau vỏ đậm đà cùng vôi
Bà rằng trầu thắm thơm môi
Mãi còn thêm chắc răng tôi răng bà
Tân thiên kỷ đã mở ra
Tân Tỵ tuổi bà hội mới sang trang
Răng bà đầy đặn hai hàng
Trầu ăn môi thắm ngắm càng nên thơ
Được mời trầu chuyện bất ngờ
Bỗng trong tôi sống lại giờ tân hôn.


TÂM SỰ CÙNG BÀ NHÂN NGÀY 20/11

Bà xưa múa dẻo hát hay
Song xem số phận không may chút nào
Ưng nghề thầy giáo thanh cao
Duyên bà vì thế bén vào duyên tôi

Kể ra thật cũng xứng đôi
Chuyên cần dạy giỏi nào tôi thua gì
Đánh Pháp, đánh Mỹ trường kỳ
Đồng lương ít ỏi đủ chi sao bà

Thế nhưng ta hợp duyên mà
Nên trong vất vả nhưng bà vẫn vui
Nhiều lần bà động viên tôi
Mai ngày hết giặc hẳn đời đổi thay

Vượt qua vất vả đắng cay
Về hưu trọn vẹn thật say lòng bà
Vốn tôi đồng ruộng mà ra
Cho nên tôi bà đều sẵn quyết tâm

Mấy năm vất vả âm thầm
Vườn đồi xây dựng quyết tâm đã thành
Vải sai na nhãn trĩu cành
Ong đua bay lượn tranh giành tìm hoa

Đầu vào tôi đã trừ ra
Dư dôi ít cũng vài ba triệu đồng
Với bà tôi nói thật lòng
Bây giờ ta đã nên ông nên bà

Đâu còn hoa mướp hoa cà
Song xưa đói ránh hay bà phải duyên
Dư dôi được bao nhiêu tiền
Bà mua khăn xếp dây chuyền áo hoa

Năm nay quốc tế người già
Nếu thi lão hậu xin bà giơ tay
Giọng bà nghe vẫn còn say
Ứng xử Mẹ Đốp khó thay được bà


Quê hương tôi viết bài ca
Bà ca chắc chắn mượt mà thân thương
Tôi dành có một khoản lương
Đầu loa mua sẵn tôi đương chờ thì

Bà nên màn ảnh ti vi
Truyền hình thu lại tôi thì in băng
Mai kia con cháu thấy rằng
Bà gần tới chốn vĩnh hằng còn duyên
Tuy rằng chưa có nhiều tiền
Nhưng tôi sẽ quyết làm duyên cho bà.



      CHIỀU NGAY Ý BÀ

       Từ ngày sắm được ti vi
Tôi và bà xã chẳng gì hợp nhau
       Ca chèo tôi chẳng thích đâu
Hoa hậu bóng đá hàng đầu tôi mê
       Còn bà những trách cũng chê
Dân ca chèo cổ bùa mê của bà
       Mỗi khi bà mở dân ca
Tôi bèn vờ ngủ nhưng bà vẫn theo
       Thế rồi vang vọng trống chèo
Trong tôi thức dậy xóm nghèo năm xưa
       Nơi mà năm tháng sớm trưa
Bên cha bên mẹ nắng mưa tảo tần
       ự nhiên chèo bỗng thấy gần
Khơi dậy truyền thống của dân tộc mình
       Trách làm sao lại vô tình
Tự mình lại bỏ mất mình hổ thay
       Thế là tứ bấy đến nay
Dân ca bà mở chiều ngay ý bà.


                              


                 
                           VÒI BÀ





  Biết ông có máu thể thao

Si ghêm Hà Nội thể nào cũng đi

  Cuối đời mới gặp một kỳ

Tiền dành một triệu bà thì trao ông



  Ông rằng bà tính khá thông

Tiền ăn tiền vé chắc không thiếu rồi

  Thế còn chỗ ngủ của tôi

Nằm bờ nằm bãi lôi thôi lắm bà



  Thế là triệu nữa xì ra

Bà rằng khách sạn quốc gia ông vào

  Chẳng cần loại bốn năm sao

Quan trọng chớ vào chỗ có bán dâm.





GIẤC MƠ ĐẸP





   Đang đêm giẫy đạm ầm ầm

Vào phòng tôi mới nhủ thầm: làm sao?

   Bà nay đau ở chỗ nào

Bà cười khanh khách “chiêm bao ấy mà”



   Chả là ông rủ tôi ra

Ngoài hồ Sao Đỏ để mà đua bơi

   Mấy ngày nóng gắt ông ơi

Nước hồ mát rượi tôi bơi một hồi



   Nghe bà rạo rực trong tôi

Nhớ dòng sông Luộc bãi bồi phù sa

   Chăn trâu cắt cỏ cùng bà

Những buổi chiều tà bơi lội trên sông

   Mai ngày hồ sẽ khơi thông

Đua bơi ắt hẳn là không thiếu bà.



BÀ ĐÃ QUYẾT



Cái thời trao lá riêu bông

Hứa kiếp sau vẫn cùng ông một nhà

Bây giờ thì đã khác xa

Đêm nằm ông ngáy như là Trương Phi



Ai chào ông chẳng nói chi

Khinh người thị trấn nhất nhì là ông

Thế nhưng có lạ lùng không

Đùa gạ đổi chồng còn ối bà ưa



Họ rằng ngày xửa ngày xưa

Địa vị kinh tế ông chưa có gì

Trải bao năm tháng kiên trì

Cử nhân đỗ đạt còn gì chăng hay



Về hưu mới chục năm nay

Vườn đồi xây dựng thật say lòng người

Thơ ông đầy ắp tiếng cười

Khó mà kiếm được một người như ông

Nghe ra tôi quyết định không

Kiếp sau cũng vẫn cùng ông một nhà


 

TRANH LUẬN VỀ TÌNH YÊU

ÔNG XƯỚNG:

Tôi quá không vào loại đẹp trai
Thực ra cũng chẳng lắm tiền tài
Không lời tâm sự trong giây lát
Chẳng ý thăm dò lấy một hai
Bà được Trời cho chao tép giỏi
Tôi may Phật độ đánh tôm tài
Nên duyên chồng vợ nhờ tôm tép
Có lẽ duyên trời thật chẳng sai.

BÀ HOẠ:
         
Không đẹp nhưng ông cũng xứng trai
Chẳng ai dám bảo đấy không tài
Liếc ngang đám hội “en” (n) lần một
Chặn lối trên đồng “ích” (x) mũ hai
Xét thấy tâm tình còn kém cỏi
Song xem săn đón cũng hơn tài
Ông rằng nên phận nhờ tôm tép
Tôi dám chắc rằng ý đó sai.
                
            TẶNG QUÀ

Ất Dậu tôi tặng bó hoa
Bà bảo giờ già hoa hoét làm chi
Bính Tuất tôi cải tiến đi
Mổ gà mái ghẹ hẳn thì bà ưng
Thế nhưng bà cũng chẳng mừng
Lại còn nhắc nhở anh đừng tiêu hoang

Năm nay son phấn đàng hoàng
Áo dài khăn xếp xênh xang quá trời
Họp về bà gọi anh ơi
Bài thơ anh tặng tuyệt vời hơn hoa
Tôi từ trong bếp bước ra
Có nồi nước tắm tặng bà đây thôi
Bà rằng đã tặng thơ rồi
Lại còn nước tắm lôi thôi làm gì

Ngỡ là bà ấy “hổng nghe”
Ai ngờ ỏn ẻn “ra kỳ lưng… em” .

       MƠ LUYỆN DƯỠNG SINH

     Đêm qua rõ thật bực mình
Bà đạp thình thình vào mạng sườn tôi
     Thốt lên bà hại tôi rồi
Bà rằng:  Xin lỗi để tôi xoa nào
     Tính hay quên thật hay sao
Quên động tác nào lại luyện trong mơ

     Nghĩ thầm quyên thật hay vờ
Dưỡng sinh bà luyện bây giờ khoẻ ra
     Khéo không đây mẹo của bà
Từ nay mình phải riêng ra một giường.

            THÚ THUẬT

     Tại sao tôi lắm thơ bà
Nay tôi thành thật nói ra đôi điều
     Hoàng hôn buông xuống chiều chiều
Rộn lòng nhớ tới người yêu năm nào
     Nguồn thơ như nước tuôn trào
Nên thơ tình biết bài nào cũng say
     Bà xem vờ cũng khen hay
Xong đàm đạo cứ ngày ngày cho qua
     Đôi khi tôi muốn gần bà
Nhưng bà lại lý do ra thật buồn
     Nghĩ thầm sai phải sửa luôn
Bà hẳn là nguồn cảm hứng sâu xa
     Bao nhiêu nét đẹp về bà
Thơ tình tôi chắp quả ra không tồi
     Xem qua mới một bài thôi
Bà đã tắm rửa lại bồi nước hoa
     Giờ tôi chẳng muốn gần bà
Chắc bà nằm vẫn giành ra nửa giường!


==============================================

PHẦN III
*******
BẠN BÈ, CON CHÁU


Cháu Hưng
Cháu Huấn
Cháu Vân











 TIN VUI BÁO MẸ
 (Kỷ niệm con gái Tường Vi
thi Việt dã toàn tỉnh Hải Hưng)

    Cuộc thi việt dã Hải Hưng
Con về giải nhất tin mừng mẹ nghe
    Quanh con vây kín bạn bè
Mấy anh nhà báo dừng xe ghi hình
    Tim con trống đập thình thình
Giờ con chẳng rõ thực tình hay mơ
    Thời gian tổng kết đến giờ
Chí Linh nhất tỉnh không ngờ mẹ ơi
    Vui mừng nước mắt trào rơi
Cấp ba sao Đỏ ngời ngời rộn vui
    Giờ tổng kết đã đến nơi
Con lên nhận thưởng mẹ ơi hãy chờ
    Con như mình ở trong mơ
Tim con trống đập bây giờ rộn sao
    Con mong sẽ chiếm đỉnh cao
Nha Trang toàn quốc ngày nào con đi
    Thẻ vào đã có ngại chi
Con xin đáp lại những gì mẹ mong.


LÒNG CON
(Con gái Bùi Thị Liên
Giáo viên tiểu học)

      Con về thăm mẹ lần này
Thoáng nhìn thấy mẹ mắt cay xè

      Vượt qua cái nắng trưa hè
Hai lưng thùng nước nặng đè bờ vai
      Quên đi cái mệt đường dài
Dựng xe gánh đỡ sợ vai mẹ phồng
      Sau rồi thảo luận cùng chồng
Chở về giúp mẹ công  nông nước đầy

      Trách trời hành hạ thân gầy
Mong mưa đổ xuống cho đầy giếng khơi
      Để mẹ sống được thảnh thơi
Cho con khỏi thẹn với lời mẹ ru.


MỪNG THỌ BẠN
(Tặng bạn: Thơ Vũ Như Bão
Thành phố Hải Dương)


Biết bác bước vào tuổi hiếm hoi
Nhưng đâu bác đã chịu co vòi
Nàng thơ vẫn quyết kèm theo sát
Bà xã chẳng hề thả lẻ loi
Hai ngả riêng tư đều trọn vẹn
Một đường sau trước vẫn ngời soi
Dẫu rằng một chục xuân qua nữa
Đoán chắc bác chưa chịu rụt vòi.


TÂM SỰ CÙNG BẠN ĐÀN
(Tặng ông Nguyễn Dương Quất
Nhân dịp ông mới đi viện về)

Biết rằng bác hết nguy nan
Thật thà hỏi bác đã đàn được chưa?
Nhớ tôi đi mổ dịp vừa
Kiêng khem ba tháng cũng chưa dám đàn
Bác tuy có gặp nguy nan
Song không bị mổ hẳn đàn sớm thôi
Cứ theo kinh nghiệm của tôi
Đàn rung dây rồi đau đớn giảm ngay
Bác cười đứng dậy bắt tay
Rằng khoản đàn này ông đoán đúng ghê

Ngay hôm xuất viện ra về
Vui vui cũng đệm cùng về một bài.


QUÀ XUÂN CỦA CON RỂ

(Cùng ông Quân, ông Tạ và
 2 bạn học và là bạn đồng hương)

Xuân thăm nhà bạn tạ
Được uống rượu ngũ sà
Hỏi: Của quý đâu ra
Rằng: Quà con rể cả!

Xuân thăm nhà ông Quân
Được uống bia “ba ba”
Hỏi: Sao ông sang thế?
Rằng: Rể cả mừng xuân!

Gặp lại hai bạn quý
Tôi vội trình bày ngay
Rượu trăn tôi mời đây
Cũng là quà: RỂ CẢ


==============================================


PHẦN IV

BẢN THÂN

Gửi anh một tứ thơ bài 

Biết anh còn có tập hai
Tặng anh một tứ cũng hài lắm đây
Nhớ ngày kháng chiến đánh tây
Trận càn “trái quýt” máy bay à à
Trong hầm chỉ có hai ta
Bà già bay lượn lúc xa lúc gần
Loanh quanh luẩn quẩn mấy lần
Chừng khoảng mươi phút rồi dần bỏ qua
Mấy lần định lánh xa anh.
Nhưng anh vẫn cứ xô ra kéo vào
Bỗng đâu “phóng pháo” bổ nhào
 Một băng “ đui sết “ ào ào đất rơi
Tay em bị giữ chẳng rời
Thì thào anh bảo quả trời thương ta
Gần nửa thế kỷ trôi qua
Cầm tay giây phút thế mà khó quên

 

Thầy cô vững dạ, cha mẹ yên lòng 

Cháu luôn gắng tiết kiệm thì giờ
Phấn đấu vươn lên đạt ước mơ
Kiến thức in sâu không điểm xấu
Đức tâm rèn luyện xóa trang mờ
Thầy cô yên dạ luôn tin tưởng
Cha mẹ vui lòng thỏa ước mơ
Nhà giáo việt nam ngày trọng đại
Xin dâng lễ hội mấy vần thơ


THOÁNG NGHĨ THƯƠNG THÂN

Phà đen tháng tháng một đôi lần
Tre nứa vác thuê chẳng ngại ngần
Góp gạo góp tiền nuôi bọn trẻ
Thêm quần thêm áo đỡ phu nhân
Bốn năm học tập bao thơ mộng
Ngày tháng lo toan bấy ngại ngần
Tốt nghiệp ra về ôi nhẹ nhõm
Thoáng nhìn quá khứ thật thương thân.

CHUYỆN LẦN ĐẦU ĐẾN THĂM

                 BỐ VỢ

     Lần đầu tôi đến thăm nhà
Bất ngờ gà đã thả ra mất rồi
     Mắm tôm cà muối vậy thôi
Cà đã hết rồi tôi vẫn khen ngon
     Tiễn tôi ra quãng đường mòn
Rằng em nội trợ thợ còn kém xa
     Năm chục năm đã trôi qua
Món quà chấm mắm khó mà tôi quên.


    ĐỔI THAY

      Bạn già xưa đến thăm tôi
Băn khoăn bạn bảo leo đồi mệt thân
      Ngõ sâu xóm phố xa dân
Chắc thăm anh chỉ một lần này thôi
      Bây giờ Sao Đỏ khác rồi
Vải na bao phủ núi đồi mênh mông
      Khắp nơi hội tụ vui đông
Đường ngang ngõ dọc đều không còn tồi
      Thăm đền Nguyễn Trãi hôm rồi
Quên đi chuyện cũ thăm tôi bạn vào
      Bạn rằng thay đổi nhanh sao
Ngắm nhìn Sao Đỏ dạt dào ý thơ
      Một lời ngỏ ý bất ngờ
Năm sau lễ hội anh chờ đón em.


             PHẤN ĐẤU

Đời nghèo xem đã khá lâu dài
Phấn đấu vươn lên để kịp ai
Ông quyết dựng xây vườn nhãn vải
Bà bàn xen kẽ luống na dai
Ông nuôi ong mật chừng kha khá
Bà thả mái tơ cũng phát tài
Thoáng chỉ vài năm xem đã khá
Chẳng còn bao nữa sẽ bằng ai.


BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG


Thiên hạ khen mình rằng phất ghê
Nhưng ôi vất vả cả trăm bề
Đường đời dạy học thăng ba cấp
Cuộc sống sinh nhai đủ bốn nghề
Đầu óc xem ra luôn phấn chấn
Thân hình xét thấy thật ê chề
Vượt khó để mà vươn tới đích
Bởi mình có cái vốn yêu nghề.


=============================================


PHẦN V
******

TẬP LÀM HỌC TRÒ

HỒ XUÂN HƯƠNG




TỰ HÀO NỮ CẦU THỦ BÓNG ĐÁ


      Phái mày râu đá khoẻ hay
Song bị sút phạt hai tay bưng rồi
      Chị em phái đẹp chúng tôi
Đá phạt nguy rồi xong cũng chẳng e
      Dóng hàng khép chặt các khe
Ngã ngồi vẫn cứ nở xoè bờ môi.


MƯỜI PHÚT CUỐI TRẬN



      Tiền đạo quyết thắng một phen
Hai chàng tiền vệ cũng lên sút bồi
      Thủ môn đâu có chịu tồi
Hai chân chụm xoạc một hồi xông pha
      Bóng vào lại đẩy bóng ra
Cuối cùng là một trận hoà… tuyệt hay!


DÒNG NƯỚC NGỌT
(Lược cảm: Gió Lành của tác giả
Bùi Trác Trường kính mến)


     Bất ngờ nhận ngọn gió lành
Ơn lòng anh đã để dành tặng tôi
     Lời thơ có ánh mắt cười
Có quê hương với khoảng trời bình yên
     Có con ngoan với vợ hiền
Có cần lao với gạo tiền tháng năm
     Có hương rau cải rau răm?!...
Một dòng nước ngọt mạch ngầm thế gian

Cần chi “nước ngọt mạch ngầm thế gian
     Cần chi “ thước ngọc khuôn vàng”
Cần chi réo rắt tơ đàn… theo ai!
     Ngắm hoàng hôn, đón ban mai
Khát khao thức trọn đêm dài chứa chan
     Chúc anh cảm xúc dâng tràn
Đêm đêm anh lại chơi “đàn” đêm đêm!...

                                                     Tác giả : Sỹ Quý


            ĐỖ MẠNH TÂN

CẢM XÚC SAU KHI ĐỌC GIÓ LÀNH

     Đọc thơ Trường mới rõ Trường
Chất thơ chẳng lần ý thường cũng riêng
     Ngôn từ mộc mạc mà thiêng
Đề tài “đọc” có mảng riêng phần bà
      Hồn thơ bay bổng mượt mà
Hút hồn người đọc xem ra nặng tình

     Gió lành lay động đồi sim
Luồn qua vườn vải lại tìm đến ông.

            
   VẲNG XA
(Viết tặng tác giả gió lành)


Gió lành bởi thơ lành hóa gió
Thơ thương đời đời cũng thương thơ
Bao câu chữ chứa chan tình cảm
Cứ dâng tràn qua những niềm mơ

Thơ anh chính là tình anh đó
Như dòng sông chảy suốt một đời
Bao nhiêu sóng vỗ về nhung nhớ
Những dòng con xa đến chân trời

Thơ anh chính là hồn anh đó
Thơ trong thơ thơ mãi trong hồn
Đời từng trải qua bao sóng gió
Tiếng đàn vui dường bớt u buồn
Thơ anh chính là anh trong đó
Một khoảng đời anh đã từng qua
Đôi câu chữ khiêm nhường bình dị
Cất lên rồi cứ thế vang xa.

                                                 Thi Hữu : Trọng Hồng 




B. Đóng góp của thi hữu và độc giả xung quanh 
                  
                 tập thơ " Gió Lành " tập 1



ĐỖ THỊ KIM KHÁNH

        Hà Nội, ngày 18 tháng 2 năm 2011

   Kính gửi:     Bác Bùi Trác Trường
                      Tác giả tập thơ “Gió lành

Thưa bác, nhân dịp đầu xuân Tân Mão, em xin được kính chúc bác và gia đình mạnh khỏe, vạn sự như ý, an khang, thịnh vượng. Riêng bác, một nhà thơ vui tính, em chúc bác năm nay và những năm sau có nhiều vần thơ tuyệt hơn nữa để góp phần cho vườn thơ Việt Nam đầy hương sắc.
Hôm 28/10/2010, dự Đại hội thơ Truyền thống Việt Nam, em rất vui vì được bác tặng tập thơ đầu tay – “Gió lành”. Ngay đêm đó hai vợ chồng em cùng đọc và đọc một mạch, vừa đọc vừa bình, gần như một buổi sinh hoạt câu lạc bộ thơ gia đình và diễn ra không kém phần sôi nổi. Nhất là những bài thơ hài ước nói về vợ, con. Những bài thơ này mang nội dung sâu sắc, cảm động, để lại cho người đọc những ấn tượng khó quên như bài “Chiều ngay ý bà”, “Vòi bà”, “ Giấc mơ đẹp”, “ Tôi cùng bà thi”, “Tâm sự cùng bà…” “Khen bà sáng ý”, “ Chẳng còn sợ hôi”…
Lẽ ra, dạo đó em phải điện thoại chia sẻ với bác ngay, nhưng chả biết bác có rảnh thời gian nghe được không. Còn việc gửi thư ghi đôi điều cảm nhận về tập thơ thì em e rằng bản thân chưa đủ khả năng. Chính vì thế, đến hôm nay, em mới mạnh dạn cầm bút viết thư thăm hai bác và cũng gọi là có đôi điều cảm nhận về tập thơ. Có điều gì sai sót mong bác thông cảm.
Cảm nhận đầu tiên khi đọc tập thơ này là sự hồn nhiên, chân thành, cách nói mộc mạc, hồn cốt dung dị. Cái đó đã tạo cảm hứng và có sức lôi cuốn để lại ấn tượng sâu sắc cho người đọc, nhất là những bài thơ vui. Cái dung dị được biểu hiện rõ nhất ở những bài thơ lục bát, như bài “ Nhớ chiều chăn trâu” là một ví dụ. Trong bài thơ này, với cách cảm tả mộc mạc, chẳng có gì là cầu kì kiểu cách, nhưng hình ảnh đồng quê của một thời xa vắng vẫn hiện lên mồn một:
Chuông chùa trống điểm hoàng hôn
Trâu đồng nghỉ việc đã dồn lên đê
Nồm Nam thoang thoảng gió về
Hồ sen lộng gió hương quê ngọt ngào
Sáo diều vi vút bay cao
Phù sa sông Luộc ào ào cuốn trôi.
Cách diễn đạt này có ở cả những bài thơ thất ngôn bát cú đường luật, Thể thơ cần có sự trang nghiêm vuông vắn với những quy định khắt khe của niêm luật. Câu chữ trong bài thơ “ Tướng giỏi”, “Quê tôi” có gì là cầu kì đâu, nhưng ý thơ thì sâu lắng. Hai cặp thực và luận trong những bài thơ này là những lời trò chuyện bình thường nhưng cả lời và ý cứ đối nhau chan chát:
Sản xuất chuyên cần nhiều thắng lợi
 Đấu tranh dũng cảm một lòng trung
Mưa nguồn, bão biển tâm không nản
Lửa giặc, bom thù chí chẳng rung
(Quê tôi)
Mặc Pháp khoe khoang quân tướng giỏi
Kệ thây Mỹ cậy đạn bom giàu
Lòng dân son sắt luôn tin cậy
Ý Đảng vẹn toàn mãi khắc sâu
(Tướng giỏi)
Còn nhiều, nhiều nữa những thành công, không nói hết được ở đây. Những điều này cũng đã được đề cập tới trong lời nói đầu “Tản mạn xung quanh Ngọn gió lành” của tác giả Đỗ Đình Tuân rồi. Nếu bác cho phép, em xin chia sẻ thêm về những mong muốn, mong muốn hoàn mỹ hơn đối với tập thơ này. Đólà:
Ở một số bài do cách nói quá thật thà, đúng hơn là thật thà “như đếm” nên đã hạn chế đến sức gợi trong thơ. Hoặc một số bài còn có thể tìm ra được cách sắp xếp, cách nói có thể hợp lý hơn. Ví như:
Bài thơ “Đọc trang nhật ký” có thể tách ra thành hai bài, mỗi bài bốn câu đầu là một bài với tiêu đề “Nhập trường”, bốn câu sau là một bài với tiêu đề “Tin xét đánh”.
Bài thơ “Nhớ Nguyễn Du với truyện Kiều, có thể thay từ “mãi còn” ở câu thứ nhất bằng từ “ngàn năm”. Câu thơ “Dẫu rằng ngàn vạn năm trôi mãi” có thể thay bằng câu “Dân gian mãi mãi còn  lưu giữ” v.v…
Thực ra thì mong muốn là vô cùng, nhất là việc hoàn mỹ một tác phẩm nghệ thuật, một tác phẩm thi ca. Cái đáng quý là qua tập thơ này, bác đã để lại cho đời những điều tâm huyết, những ước muốn cho một cuộc sống tốt đẹp, những cách ứng xử văn hoá trong quan hệ giữa người với người. Đúng như những điều triết lí đã nói trong Đạo phật:
Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai.
Sống chan hoà với những người chung sống
Sống là động, nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương, nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống là vui, danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
Cuối cùng em gửi bác lời cảm ơn, chúc hai bác và gia đình dồi dào sức khoẻ, tràn đầy hạnh phúc. Rất mong được đọc những tập thơ tiếp theo của bác.
Kính thư
       Kim Khánh
                    


Tái bút.

Xin giới thiệu với chồng em tên là Đinh Văn Lành đã về hưu từ đầu 2003. Từ đó đến nay vẫn làm tiếp ở Hội Người cao tuổi Việt Nam. (ngày trước dạy trường Cao Đẳng Sư Phạm Nam Định). Sau đó làm Phó Chủ tịch Mặt trận tỉnh Nam Định từ 1999 đến 2003 là Trưởng ban Tôn giáo Mặt trận Trung ương.
Hôm 10/01 (Tân Mão) các cháu nhà em có tổ chức mừng tuổi cho ông xã nhà em tròn 70 tuổi. Vì thế có “mấy vần thơ vui tuổi 70”. Tặng hai bác, tiện đây em gửi luôn qua bưu điện, khi nào nhận được thư này bác điện cho vợ chồng em nhé. Số điện của ông xã nhà em: 0945106823, của em: 0945273367. Cố định: 043.9871396.
Chào hai bác, em: Kim Khánh.



 ĐINH VĂN LÀNH

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Em ơi, một thời như thế
Bom thù cầy nát làng quê
Đám cưới theo con đường nhỏ
Nhớ hôm anh đón em về

Thuốc lá gom bìa phân phối
Chè xanh mẹ hái vườn nhà
Tập hát mấy câu Quan Họ
Giấy mầu cắt cuốn làm hoa

Phòng ngủ cơ quan cho mượn
Giường một ghép thành giường đôi
Trực chiến giữa tuần trăng mật
Đêm khuya ngồi đếm sao trời

Ôn lại mấy câu chuyện cũ
Một thời để nhớ em ơi
Mới đó đã thành “cổ tích”
Kể cho con cháu muôn đời.


MẤY VẦN THƠ VUI TUỔI BẨY MƯƠI
(Nhân buổi họp mặt gia đình mừng ngày sinh lần thứ bảy mươi).

Vẫn đang trẻ, đã già đâu,
Soi gương, mái tóc trên đầu vẫn xanh.
Bao người nhầm, gọi bằng anh,
Tôi đành khai thật, rằng mình bảy mươi.
Chiếc răng rụng, lắp xong rồi,
Trên môi, vẫn một nụ cười thanh tân.

Vào năm Tân Mão, đầu xuân,
Con cháu quây quần, mừng tuổi bảy mươi,
Ấm lên tình nghĩa cuộc đời,
Chắt chiu dành dụm, đắp bồi bấy nay.
Trời cho chút lộc là đây,
Vui xuân, hạnh phúc dâng đầy trong tôi.

Hẹn bè bạn, tuổi tám mươi.
Nâng li, thượng thọ, đôi lời chúc nhau…
Xuân Tân Mão 2011



HOẠ THƠ TRẦN PHAO


Quả nghèo nên phải dựa sườn đồi
Mong cảnh sống ngày một đẹp tươi
Đủ đất vỡ hoang ham cuốc xới
Thiếu ăn kiếm sống gắng chèo bơi
Mặc người nghiêng ngó cùng đàm tiếu
Kệ kẻ mỉa mai với giễu cười
Giờ đất sinh sôi ra của cải
Lời khen đã khá nỗi buồn vơi.


Nguyên văn bài thơ tặng
Của Trần Phao như sau:

Một cặp uyên ương giữa núi đồi
Tình ngoài bảy chục vẫn xuân tươi
Ở nhà rảnh rỗi chung lời hát
Ra biển tham quan sát cánh bơi
Trồng vải làm long thơm chuyện tiếu
Nuôi ong tích mật ngọt thơ cười
Bà khơi cảm hứng không hề cạn
Cùng đón gió lành nóng giận vơi.


Nguyễn văn bài thơ tặng
Của Nguyễn Xuân Nghiệp như sau:

Vợ chống sống đẹp như mơ
Cám ơn ông tặng tập thơ Gió Lành


GẮN BÓ KEO SƠN


Bà khơi cảm hứng vô bờ
Để ông viết trọn bài thơ ân tình
 
Mối tình gắn bó đã bao lâu
Từ thuở thanh xuân tới bạc đầu
Cắt cỏ cồn lầy trên nước lớn
Bám bè chân duỗi dưới dòng sâu
Vườn đồi chăm chỉ không lo thiếu
Nhà giáo thanh cao chằng hám giầu
Cùng ngọn gió lành hoà nhịp sống
Tiếng lòng đồng điệu bởi yêu nhau.


TÌM HIỂU THƠ GIÓ LÀNH

Đôi lời cảm nhận thơ ông
Gió lành bốn hướng đều không thiếu bà
Thơ ông vần điệu mượt mà
Tình chồng nghĩa vợ đậm đà thuỷ chung

Thơ ông cá tình lạ lùng
Mảng thơ “BÀ XÔ vẫy vùng dọc ngang
Có bà thơ trở nên sang
Đố ai sánh kịp trong làng văn chương

Quý danh ông Bùi Trác Trường.
                                                    

                                              Thi Hữu : Trần Thị Yên



KIM CÚC
LỜI PHÁT BIỂU
 trong lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/2010 của Hội CGC phường Sao Đỏ

Kính thưa các vị đại biểu; thưa các thày giáo, cô giáo!
Hôm nay là ngày lễ trọng đại của ngành giáo dục chúng ta. Cho phép tôi được gửi tới các vị đại biểu; các thày giáo, cô giáo lời chúc sức khỏe và lời chào trân trọng nhất.
Thưa các vị đại biểu; thưa các thày giáo, cô giáo!
Chúng ta vừa được thưởng thức những tiết mục văn nghệ, tuy cây nhà lá vườn nhưng cực kỳ hấp dẫn. Các cô giáo của chúng ta, tuổi đời đã  sáu, bảy mươi thật là tươi trẻ và xinh đẹp. Cách đây không lâu, tôi được nghe cô giáo Trần Thị Hạnh đọc bốn câu thơ mà cô vừa sáng tác vừa dẫn chương trình, tôi cứ nhớ mãi không quên:
Về hưu đâu phải đã già
Xinh tươi duyên dáng trong tà áo bay
Vừa múa dẻo lại hát hay
Xưa giỏi việc nước nay hay việc nhà
Hôm nay được xem các cô trong hội múa hát, tôi thấy quả là đúng như vậy. Vì các cô xinh tươi quá. Quả là “vừa múa dẻo, vừa hát hay”. Được xem các cô múa hát tôi có cảm tưởng như đang xem một chương trình biểu diễn của một đội văn công chuyên nghiệp.Từ cách trang phục đồng điệu, hoa văn đẹp mắt, đến những chiếc áo dài truyền thống thướt tha, duyên dáng, bó chặt trong thân hình mềm mại và đôi chân, đôi tay uyển chuyển, uốn lượn như những cánh bướm rập rờn. Tất cả toát lên một chương trình sống động mang lại thành công kết quả tuyệt vời, quá sức tưởng tượng của tôi. Thật bõ công cho những ngày tháng miệt mài hăng say luyện tập. Không quản mưa nắng, không quản ngày đêm của các thành viên trong đội văn nghệ và sự quan tâm chu đáo của ban chấp hành Hội…
Đặc biệt trong đội văn nghệ có một thày giáo, tuổi đời đã ngoài bảy mươi, nhưng rất đa tài. Lòng nhiệt tình của thày thật đáng trân trọng. Thày có tài sáng tác đủ các thể loại: Kịch, tấu, dân ca, chèo, hài… Lời bài hát “Tâm tình người cựu giáo chức Chí Linh” mà các cô vừa múa chính là sản phẩm tuyệt vời của thày.  Thày còn thường đệm đàn cho đội đồng ca. Giọng hát của thày cũng rất ấm áp. Riêng mảng thơ thì mới là sở trường của thày. Thày viết trên một trăm bài thơ thì có đến sáu, bảy mươi bài thơ hài mà phần lớn là viết về vợ. Thơ hài của thày mà đọc thì cứ là “cười ra nước mắt”. Nhân được thày tặng tập thơ “Gió lành” tôi đã viết một bài thơ Nhân đọc tập Gió lành của Bùi Trác Trường tặng thầy như sau:

       Thơ hài ông viết cực hay
Vừa cầm bút đã nghĩ ngay đến bà
       Tính ông giản dị thật thà
Lúc nào ông cũng cười xòa thật tươi
       Tuổi đời đã ngoài bảy mươi
Vần thơ sống động như mười tám xuân
       Nhịp tim loạn đập rung ngân
Bơi dòng sông Luộc “ngoéo chân trêu bà”
       Chẳng cần mối lái rườm rà
Một bè chuối ghép thế mà thành đôi
       Năm mươi năm đã vèo trôi
Với ông, bà vẫn khoa khôi thuở nào
       Bao nhiêu tình cảm dạt dào
Ông dành tặng vợ, tự hào về con
       Một thời dậy học vàng son
Một thời bụi phấn mãi còn thiết tha
       Vườn đồi trĩu vải sai na
Thắm tình bầu bạn chan hòa xóm thôn
       Ngày ngày văn luyện võ ôn
Dưỡng sinh thể dục quyền côn đủ bài
       Người thày giản dị đa tài
Một nhà thơ một danh hài giỏi giang.


Với tôi thày thật xứng đáng là một hội viên gương mẫu.
Kính thưa các vị đại biểu;
Các thày giáo, cô giáo!
Là một giáo viên đã nghỉ hưu, mỗi khi nghe tiếng trống trường rộn ra ngân vang, lòng tôi lại bồi hồi xúc động, nhớ tới những năm tháng tươi đẹp trong cuộc đời mình. Những năm tháng mà tôi đã từng sống và làm việc dưới mái trường thân yêu. Tôi luôn nhớ về một thời:
Một thời phấn trắng phượng hồng
Đứng trên bục giảng mà lòng xỗn xang
Miệt mài những chuyến đò ngang
Bâng khuâng nhớ mái trường làng ngày xưa
Trong veo ánh mắt trẻ thơ
Nhớ trang giáo án ngẩn ngơ sớm chiều.
Tôi cảm thấy thật tự hào vì mình đã chọn một nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Trước khi ngừng lời, một lần nữa xin kính chúc các vị đại biểu; các thầy giáo, cô giáo mạnh khỏe, hạnh phúc.!